Full Năm tôi mười chín tuổi, tôi bị bọn bu/ô/ n ngư ời đem bá/ n

 Năm tôi mười chín tuổi, tôi bị bọn bu/ô/ n ngư ời đem bá/ n vào một vùng núi sâu với giá ba nghìn năm trăm tệ.


Người m/ u/a tôi là một gã đàn ông độc thân đã ngoài bốn mươi.


Nhà hắn nghèo xác xơ, đến cả một bộ đồ tử tế cũng chẳng có.


Tôi từng nghĩ đến chuyện 44, cũng từng nghĩ tới việc trốn đi.


Nhưng sau khi mang th/ ai, tôi chỉ có thể cúi đầu chấp nhận số phận.


Thế nhưng người đàn ông ấy, ngày nào cũng từ lúc trời chưa sáng đã chui vào rừng sâu đào dược liệu, hái lượm sản vật, đôi tay chằng chịt những vết nứt rớm má0.


“Tích góp chút tiền cho cô với đứa nhỏ.”


Hắn cười thật thà rồi nói.


Đêm trước khi tôi lâm bồn, tôi bỗng giật mình tỉnh giấc, hắn đã biến mất.


Ở đầu giường là một túi đầy tiền nhàu nát và một mẩu giấy viết bằng má0.


Trên đó chỉ có một chữ xiêu vẹo: “Chạy”.


1


Tôi tên là Hứa An.


Năm mười chín tuổi, tôi bị người ta b.á/ n vào vùng núi sâu vô danh này với gi/ á ba nghìn năm trăm tệ.


Người m u /a tôi tên là Lão Ngưu.


Một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi.


Nhà hắn nghèo túng, không có lấy một món gì đáng tiền.


Ánh mắt hắn nhìn tôi không giống như nhìn một người vợ, mà giống như đang nhìn một cô/ ng c/ ụ để nối dõi hơn.


Tôi căm hận hắn.


Cũng căm hận luôn cả dãy núi trập trùng đã nhốt tôi ở đây.


Tôi từng nghĩ đến cái ch e c, lúc lư/ ỡ/i dz/ ao cứ/ a qua cổ tay thì bị hắn phát hiện, rồi dùng miếng vải buộc chặt lại.


Tôi cũng từng nghĩ đến chuyện chạy trốn, nhưng vừa đến đầu làng đã bị mấy gã đàn ông to khỏe lôi về, đ/á/ nh cho thừa sống thiếu ch e c.


Sau đó, tôi mang thai.


Những ngày ốm nghén bị hà/ n/h h/ ạ đến khổ sở, chính Lão Ngưu lại lóng ngóng bưng cho tôi một bát canh chua.


Nhìn phần bụng hơi nhô lên, cảm nhận sự động đậy của sinh linh bé nhỏ trong đó.


Tôi chấp nhận số phận.


Vì đứa tr/ ẻ, tôi phải tiếp tục sống.


Kể từ ngày đó, Lão Ngưu thay đổi.


Hắn không còn chỉ lầm lũi làm việc nữa.


Hắn bắt đầu ra ngoài từ lúc trời còn chưa sáng và trở về khi màn đêm đã phủ kín.


Trên người hắn lúc nào cũng nồng mùi thảo dược và thêm những v/ ết thư/ ơn/g mới.


Bàn tay, cánh tay hắn đầy những v/ ết n/ ứt sâu đến mức trông thấy cả x/ư/ơng.


Có lần, tôi bắt gặp hắn cẩn thận gói một nhánh nhân sâm hu/yết quý hiếm rồi giấu đi.


“Tích cóp chút tiền cho cô và đứa nhỏ.”


Hắn cười mộc mạc với tôi, để lộ hàm răng vàng ố.


“Đợi đứa bé ra đời, muốn mua gì thì mua.”


Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ quay mặt sang chỗ khác.


Tích tiền ư?


Ở trong nơi núi sâu đến cả sóng điện thoại cũng chẳng có này, tiền thì để làm gì.


Tôi chỉ xem như hắn đang nói mê sảng.


Đêm trước khi sinh, tôi ngủ chẳng yên.


Từng cơn đau thắt nơi bụng khiến tôi giật mình mở mắt.


Chỗ nằm bên cạnh trống rỗng.


Lạnh ngắt.


Lão Ngưu không còn ở đó.


Tim tôi siết chặt, linh cảm xấu trong nháy mắt bao trùm toàn thân.


Tôi cố chống người ngồi dậy, nhờ ánh trăng trắng bệch ngoài cửa sổ, tôi nhìn thấy thứ đặt nơi đầu giường.


Một chiếc túi da rắn phồng căng.


Cùng với một tờ giấy.


Tôi đưa tay cầm lấy mảnh giấy, đầu ngón tay chạm vào cảm giác dính nhớp và mùi tanh của sắt rỉ.


Là má0.


Trên mặt giấy chỉ có đúng một chữ, nguệch ngoạc đến mức gần như không nhìn rõ.


Nhưng tôi vẫn nhận ra.


Đó là chữ “Chạy”.


Trong đầu tôi như có tiếng nổ “uỳnh” vang lên, trống rỗng hoàn toàn.


Chạy?


Vì sao lại phải chạy?


Đôi tay tôi run lên khi mở chiếc túi da rắn ra.


Mùi ẩm mốc cũ kỹ xộc thẳng vào mũi.


Bên trong là tiền.


Từng xấp, từng xấp, toàn là những tờ lẻ nhàu nhĩ, một đồng, năm đồng, mười đồng.


Tờ có mệnh giá lớn nhất cũng chỉ là năm mươi đồng.


Đó chính là thứ mà hắn mỗi ngày thức khuya dậy sớm, đổi bằng cơ thể đầy thương tích mới có được.


Không phải để mua cho mình quần áo mới, cũng không phải để tu sửa căn nhà đất rách nát kia.


Mà là để cho tôi chạy trốn.


Cơn đau dữ dội trong bụng lại ập tới, mãnh liệt hơn tất cả những lần trước.


Nư/  ớc ố/ i đã vỡ.


Tôi sắp si/ nh rồi.


Nhưng vì sao hắn lại muốn tôi bỏ chạy?


Hắn đã đi đâu rồi?


Không còn thời gian để suy nghĩ nữa.


Tôi chộp lấy túi tiền, nhét vào ngực, dốc hết sức lực bò xuống khỏi giường.


Bên ngoài, vài tiếng chó sủa bất ngờ xé tan màn đêm tĩnh lặng.


“Người chạy rồi!”


“Mau đuổi theo! Đừng để nó chạy khỏi làng!”


Là giọng của trưởng làng.


Cả người tôi run lên bần bật, nỗi sợ như nước đá đổ từ trên đỉnh đầu xuống.


Bọn họ đã phát hiện ra tôi.


Tôi không thể bị bắt về lần nữa.


Tôi cắn chặt môi, kéo lê thân thể nặng nề, mở cửa sau rồi lao thẳng vào khu rừng sâu phía sau nhà.


Gió lạnh sắc như d/ao cứa vào mặt.


Tôi chẳng nhìn rõ gì, chỉ có thể dựa vào ký ức mà chạy loạn về phía trước.


Cành cây quất rách mặt, đá dưới chân làm tôi đau buốt.


Tiếng truy đuổi, tiếng chó s/ ủa sau lưng ngày một gần hơn.


“Ở phía kia!”


“Bắt nó lại! Đ/á/ nh g/ ãy chân nó cho tao!”


Tôi không dám quay đầu, chỉ biết cắm đầu mà chạy.


Cơn đau nơi bụng dồn dập hơn, mỗi lần co thắt đều như muốn x/ é x/ ác tôi ra.


Tôi cảm nhận được dòng nước ấm đang chảy xuống từ giữ/ a h/ ai ch/ ân.


Con ơi... con tôi sắp ra rồi.


Phía trước xuất hiện một hang đá bị dây leo che kín.


Đó là chỗ trước đây Lão Ngưu từng dẫn tôi tới hái nấm.


Tôi bò lê chui vào trong, trốn vào khe đá sâu nhất.


Tôi lấy tay bịt chặt miệng, không dám phát ra dù chỉ một tiếng động.


Bên ngoài hang, những tia sáng từ đèn pin lia loạn, tiếng người ầm ĩ không ngớt.


“Chắc chắn nó ở quanh đây!”


“Lục kỹ cho tao!”


Tôi co ro trong bóng tối, toàn thân run lẩy bẩy.


Đúng lúc ấy, từ nơi sâu nhất trong cơ thể tôi dâng lên một luồng sức lực không sao kháng lại được.


Tôi không thể nhịn thêm nữa.


Một tiếng r/ ên đau bị né/ n đến cực hạn bật ra khỏi kẽ răng.


Gần như cùng lúc đó, một tiế/ ng tr/ ẻ con cất lên giữa hang động tĩnh mịch.


Con tôi.


Đã chào đời rồi.


Âm thanh bên ngoài hang lập tức ngưng bặt.


Vài giây sau, một giọng nói thô lỗ vang lên.


“Tìm thấy rồi!”


“Nó ở trong cái hang này!”


Tiếng bước chân đang từng chút, từng chút ép sát về phía chỗ tôi trốn.


2


Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.


Đứa bé trong lòng dường như cũng cảm nhận được hiểm nguy, tiếng khóc càng lúc càng lớn.


Tôi dùng vạt áo rách bươm b/ ị/t c/h/ ặt m/iệ/ ng nó lại.


Con ơi, đừng khóc.


Xin con, đừng khóc.


Tiếng bước chân ngoài hang càng lúc càng rõ, kèm theo tiếng thở dốc nặng nề của gã Vương Ma Tử.


“M/ ẹ ki/ ếp, chạy cũng giỏi thật đấy.”


“Để tao xem tao có đ/á/ nh gã/ y chân mày không!”


Ánh đèn pin từ cửa hang rọi vào, phản chiếu loang loáng trên vách đá ướt lạnh.


Tôi nấp trong khe đá sâu nhất, ngay cả thở cũng không dám.


Tia sáng quét ngang qua chỗ tôi ẩn, rồi khựng lại trong thoáng chốc.


Cả thân thể tôi đông cứng.


Bị phát hiện rồi sao?


“Anh Ma Tử, trong đó có gì không?”


Có người ở bên ngoài hỏi vọng vào.


Giọng Vương Ma Tử đầy vẻ sốt ruột.


“Tối đen như mực, có cái mẹ gì đâu!”


“Lại còn có mùi hôi hôi, chắc ổ mèo rừng thôi.”


“Đi! Qua bên kia xem!”


Tiếng bước chân dần dần xa đi.


Mãi đến lúc ấy, dây thần kinh đang căng cứng của tôi mới chậm rãi thả lỏng.


Cả người như vừa được kéo lên khỏi mặt nước, mồ hôi lạnh thấm ướt toàn thân.


Đứ/ a b/ é trong lòng vẫn còn nức nở yếu ớt.


Tôi cúi đầu nhìn nó, dưới ánh trăng mờ nhạt chỉ thấy một dáng nhỏ xíu mông lung.


Con trai của tôi.


Tôi áp má mình lên làn da ấm mềm của nó, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.


Vì nó, tôi không thể ch e c ở đây.


Tôi phải trốn thoát.


Tôi tựa lưng vào vách đá lạnh như băng, vừa cảnh giác lắng nghe động tĩnh bên ngoài, vừa cố gắng khôi phục sức lực.


Tiếng lục soát trong núi kéo dài suốt rất lâu.


Cho đến khi chân trời bắt đầu hửng sáng, những âm thanh đó mới hoàn toàn biến mất.


Tạm thời bọn họ đã bỏ cuộc.


Nhưng tôi biết, đó chỉ là tạm thời.


Đợi trời sáng hẳn, bọn họ nhất định sẽ mở ra cuộc truy tìm gắt gao hơn nữa.


Tôi không thể tiếp tục ở lại chỗ này.


Nhưng tôi còn có thể đi đâu?


Ngọn núi này giống hệt một mê cung khổng lồ, tôi hoàn toàn không biết đường ra.


Lão Ngưu…


Trình Sơn... không, bây giờ tôi chỉ biết hắn mang tên Lão Ngưu.


Rốt cuộc hắn là ai?


Vì sao lại muốn tôi chạy?


Chữ “Chạy” viết bằng má0 kia giống như một vết sẹo khắc sâu trong đầu óc tôi.


Hắn chắc chắn đã gặp phải nguy hiểm cực lớn.


Và mối nguy đó có liên quan tới cả ngôi làng này.


Tôi phải tìm cho ra sự thật.


Bỗng nhiên tôi nhớ tới một chuyện.


Lão Ngưu có một thói quen.


Tối nào trước khi ngủ, hắn cũng dựa vào bức tường đất ở đầu giường rồi dùng ngón tay gõ nhẹ lên đó.


Rất có tiết tấu, nhưng lại chẳng theo bất kỳ quy luật nào.


Khi ấy tôi chỉ cho rằng hắn có tật kỳ quái.


Nhưng bây giờ nghĩ lại, một người bình thường sao có thể ngày nào cũng gõ tường như vậy?


Phía sau bức tường đó, chắc chắn đang giấu thứ gì đó.


Một ý nghĩ đi/ên cuồng nảy lên trong đầu tôi.


Tôi phải quay về.


Quay về căn nhà đất như địa ngục mà tôi vừa mới trốn ra.


Tôi chờ.


Chờ đến khi mặt trời lên cao, núi rừng hoàn toàn trở lại vẻ tĩnh lặng.


Tôi dùng vải buộc chặt đứ/ a b/ é trước ng/ ực để nó cảm nhận được nhịp tim và hơi ấm từ tôi.


Sau đó, tôi hít sâu một hơi, lặng lẽ bò ra khỏi hang.


Tôi giống như một con mèo rừng đang hoảng sợ, lợi dụng bụi cây um tùm cùng những tảng đá để che chắn, từng chút từng chút một quay về phía làng.


Cả ngôi làng tĩnh lặng đến lạ, không thấy bóng người nào.


Chắc hẳn bọn chúng đều đang lục soát trong núi.


Đây là cơ hội duy nhất của tôi.

Nhận xét