Chuyển đến nội dung chính
Full Tưởng rằng ở tuổi 58, mọi thứ đã vững vàng, nhưng một cú lừa đã khiến vị doanh nhân mất tất cả: sự nghiệp, gia đình và bạn bè. Giữa lúc bơ vơ, ông bất ngờ gặp lại người nhân viên cũ và đã giúp ông tìm thấy một tia sáng trong những ngày tăm tối Cuộc đời của ông An, từng là đỉnh cao của sự thành công, bỗng chốc sụp đổ. Ở cái tuổi 58, đáng lẽ ông phải tận hưởng những ngày tháng an nhàn bên con cháu, thì giờ đây, ông lại đứng trước vực thẳm của sự ph:á s:ản. Công ty Vinh Quang, đứa con tinh thần mà ông đã dành cả đời để gầy dựng, giờ chỉ còn là đống tro t:àn. Tên tuổi của ông, từng được nhắc đến với sự kính trọng, nay bị bôi nhọ trên khắp các mặt báo. Bà Hương, người vợ đã cùng ông đồng cam cộng khổ, không thể chịu đựng được sự s:ỉ nh:ục, đã gói ghém hành lý và rời đi. Con gái ông, cô Thanh, từ một người con gái hiếu thảo bỗng trở nên xa cách, lạnh lùng. "Bố đã làm mất hết tất cả, bố đã hủy hoại danh dự của chúng con," Thanh đã nói với ông những lời cay đắng ấy trước khi đóng sầm cánh cửa phòng. Ông An đã từng có một gia đình hạnh phúc, một sự nghiệp lẫy lừng. Ông đã từng tự hào về những gì mình có. Nhưng giờ đây, tất cả đã trở thành cát bụi. Những người bạn thân thiết, những đối tác từng vỗ vai xưng anh em, nay đều lảng tránh ông. Ông đi trên đường, cố tránh né những ánh mắt soi mói, những lời xì xào bàn tán. Mỗi câu nói, mỗi ánh nhìn đều như một nh:á:t d:a:o c:ứ:a vào tim ông. Căn nhà rộng lớn giờ trở nên trống rỗng, lạnh lẽo. Ông An cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Ông bán căn nhà, bán cả chiếc xe hơi sang trọng để trả nợ. Với số tiền còn lại ít ỏi, ông thuê một căn hộ nhỏ ở khu lao động. Ông muốn rời xa nơi này, nơi đã từng là thiên đường của ông. Sự sụp đổ của Vinh Quang bắt nguồn từ một dự án hợp tác với tập đoàn Đại Phát. Gã giám đốc của Đại Phát, Tùng, tỏ ra vô cùng thân thiện và đáng tin cậy. Hắn mời ông An đi ăn, đi uống, bàn bạc về những kế hoạch hợp tác đầy hứa hẹn. Hắn luôn ca ngợi ông An là một doanh nhân có tầm nhìn, một người có đạo đức. Ông An, với kinh nghiệm của mình, vẫn luôn đề phòng. Nhưng những lời nói chân thành của Tùng đã khiến ông An lơi lỏng cảnh giác. Hắn đã lợi dụng sơ hở của ông An, cài bẫy ông bằng những điều khoản hợp đồng mập mờ, những dự án ảo. Đến khi ông An nhận ra thì đã quá muộn. Vinh Quang đã sa lầy vào những khoản nợ khổng lồ, và ông trở thành kẻ trắng tay. Ông An, giờ đây là một người đàn ông già nua, râu tóc bạc phơ, sống một cuộc đời lặng lẽ. Mỗi sáng, ông ra công viên ngồi, nhìn những người trẻ tuổi hối hả đi làm, nhìn những đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy. Ông nhớ lại thời thanh xuân của mình, nhớ về những ngày đầu khởi nghiệp đầy khó khăn nhưng cũng đầy hoài bão. Ông tự hỏi, liệu cuộc đời ông có kết thúc như thế này không? Liệu ông có thể đứng dậy một lần nữa không? Câu trả lời dường như quá mờ mịt. Một buổi chiều mưa, ông An đang ngồi thẫn thờ trên ghế đá công viên thì một người đàn ông trẻ tuổi tiến lại gần. “Chào ông, ông là ông An, giám đốc cũ của công ty Vinh Quang phải không ạ?” Người đàn ông trẻ tuổi đó có khuôn mặt gầy, đôi mắt hiền lành, sáng. Giọng nói của anh ta làm ông An giật mình. Ông ngước nhìn anh, cố nhớ xem anh là ai. Rồi một cái tên vụt qua trong đầu ông: ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇
Bài đăng phổ biến từ blog này
Nhận xét
Đăng nhận xét