Chuyển đến nội dung chính
Full Thấy tôi rời khỏi nhà chồng với 2 bàn tay trắng, bố chồng nhờ cầm vứ;t hộ túi rác, ra đến cổng mở ra thì ngh:ẹn đ:ắng, tay run bần bật khi thấy... Tôi và chồng ly hôn sau 5 năm chung sống. Không con cái, không tài sản đứng tên tôi, không một lời níu kéo. Mẹ chồng hả hê, chị chồng liếc mắt khi-nh k-hỉnh. Tôi không xin lấy gì ngoài một bộ quần áo đang mặc, lặng lẽ xách túi ra khỏi cổng. Lúc đó, bố chồng — người đàn ông lặng lẽ nhất nhà — đột ngột gọi giật tôi lại: — Con tiện tay… cầm cái túi này ra đầu ngõ bỏ hộ bố nhé, rác ấy mà. Tôi quay lại, nhận lấy túi nilon màu đen. Nhẹ bẫng. Tôi cúi chào lần cuối, dặn lòng sẽ không bao giờ ngoảnh lại. Nhưng đi đến đầu ngõ, chẳng hiểu sao tim cứ nhoi nhói. Tôi dừng bước, mở túi rác ra xem thử. Tôi chế-t lặng. Bên trong không có rác. Mà là... 👇👇
Bài đăng phổ biến từ blog này
Nhận xét
Đăng nhận xét