Chuyển đến nội dung chính
Full Phục vụ mẹ chồng bị liệ;t, cơm bưng nước rót, thay tã mỗi ngày thế mà bà thản nhiên cười lạnh: “Đừng diễn nữa, chẳng phải cô nhắm vào 3 căn nhà của tôi sao!” Nghe xong, tôi ném cái t:ã bẩn xuống rồi về nhà mẹ đẻ. 2 ngày sau... Tôi tên là Mai, 32 tuổi, nhân viên kế toán trong một công ty xây dựng. Chồng tôi – Hùng – là kỹ sư thường phải đi công tác dài ngày. Từ ngày ba anh mất vì độ;;t q;;uỵ, mẹ chồng – bà Liên, 71 tuổi – dọn về sống cùng chúng tôi. Một năm sau, bà bị ngã cầu thang, liệt nửa người, việc chăm sóc chủ yếu dồn lên vai tôi. Những ai từng chăm một người bệnh li//ệt đều hiểu: Nó không chỉ là cực nhọc. Nó là sự b;ào m;;òn. B;ào m;òn sức lực, thời gian, và đôi lúc… cả lòng tốt. Buổi tối hôm đó, trời mưa phùn. Tôi thay tã cho bà, ấm lau từng chỗ lo;;ét. Mùi khai nồng cả căn phòng, nhưng tôi quen rồi. Tôi vừa kéo tấm chăn lên thì bà đột nhiên bật cười. Một nụ cười méo mó vì li;ệt, nhưng sắ;c lạ;nh đến gai người. “Đừng có diễn nữa. Cô tưởng tôi không biết à? Cô nhắm vào ba căn nhà của tôi chứ gì.” Tay tôi khựng lại. “Con chăm mẹ vì bổn phận.” “Bổn phận? Hahaha… Cô tưởng tôi ngu sao?” Trong ánh đèn vàng nhợt nhạt, đôi mắt bà long lên như thể tôi là kẻ trộm đang rình tài sản bà. Tim tôi nghẹn lại. Những ngày thức đêm, những lần lau từng v;;;ết lo;;ét, từng bữa súp tôi bón cho bà… Hóa ra trong mắt bà chỉ là diễn? Bất giác, tôi ném cái tã xuống sàn. Nó văng một vệt nước bẩn sang mép drap giường. Tôi đứng dậy. “Mẹ nghĩ vậy thì con không biết nói gì nữa. Con mệt rồi.” Tôi xách túi, bước ra khỏi cánh cửa có mùi thuốc sát khuẩn, mùi ph;;;ân, và mùi c;;;ay ng;;;hiệt từ những ng;hi ng;;ờ vô lý. 👇👇👇 Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận
Bài đăng phổ biến từ blog này
Nhận xét
Đăng nhận xét