Full Ôпg Lão CҺo Cȏ Gáι Xa Lạ Ngủ NҺờ Một Đȇm, NҺưпg KҺι Cȏ Lấү Ra Tám ẢпҺ, Ôпg Đã Vȏ Cùпg KιпҺ Ngạc Chiều thu, trời vùng núi cao se lạnh. Những đám mây thấp trườn qua rặng núi như làn khói lơ lửng, phủ lên cả bản làng một vẻ huyền hoặc mơ hồ. Trong căn nhà gỗ cũ kỹ nằm tách biệt cuối con đường đất dẫn vào rừng, ông Tư – một ông lão sống một mình đã hơn chục năm – đang nhóm lửa nấu cơm. Cuộc sống của ông Tư giản dị và cô độc. Từ ngày vợ mất, con trai duy nhất bỏ xuống phố làm ăn rồi bặt vô âm tín, ông chọn ở lại vùng cao, sống với đám gà, vài gốc rau và những quyển sách cũ. Ông quen với sự im lặng, quen với tiếng gió rít qua khe cửa, quen cả với tiếng suối róc rách mỗi đêm vọng về từ rừng sâu. Chiều hôm ấy, khi ông vừa cơm nước xong thì trời bỗng đổ mưa. Mưa rào bất ngờ, nặng hạt và lạnh ngắt. Ông Tư đang định đóng cửa sớm thì nghe tiếng gọi khẽ ngoài cổng: “Ông ơi… cho cháu trú nhờ một đêm được không?” Trước mắt ông là một cô gái trẻ, người ướt sũng, tóc dài rũ rượi, quần áo lấm lem bùn đất. Trông cô vừa mệt mỏi vừa hoảng hốt. Mắt mở to, ánh nhìn lạc lõng. Không nghĩ ngợi nhiều, ông mở cửa: “Vào đi cháu, trời thế này không đi đâu được nữa. Nhà ông nghèo, nhưng còn chút cơm, chút lửa.” Cô gái lí nhí cảm ơn, bước vào, run rẩy ngồi bên bếp lửa. Ông Tư đưa cô cái áo khoác cũ, rót cho ly trà nóng. Cô im lặng suốt buổi, chỉ trả lời khi ông hỏi, nhưng ánh mắt luôn như đang giấu điều gì đó. Tối hôm đó, ông Tư dọn cho cô một chỗ ngủ trên chiếc phản gỗ, còn mình nằm bên gian ngoài. Mưa vẫn rơi suốt đêm. Trong mơ hồ, ông nghe thấy tiếng sột soạt, như ai đó đang mở túi. Sáng hôm sau, khi ông vừa định ra vườn thì cô gái lên tiếng: “Ông ơi… cháu muốn cho ông xem cái này.” Cô lấy trong túi ra một xấp ảnh đã cũ, ngả màu vàng. Ông Tư cầm lấy, vừa nhìn tấm đầu tiên thì sững người...Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Nhận xét