Full Người vợ phát hiện chồng hay lặng lẽ ra sau vườn vào giữa đêm, 1 hôm vợ lén đi theo thì phát hiện sự thật bẽ bàng, bên trong bụi chuối kia không chỉ có chồng bà, ngay ngày hôm sau cả làng tập trung kín sân hóa ra... Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại trở thành nhân vật chính trong những câu chuyện mà người ta hay rỉ tai nhau ở quán nước đầu làng. Những câu chuyện bắt đầu bằng một sự nghi ngờ nhỏ như hạt cát, rồi lớn dần thành tảng đá đè nặng lên ngực người ta, đến mức không thở nổi. Chồng tôi dạo này lạ lắm. Anh bắt đầu có thói quen ra sau vườn vào giữa đêm. Lặng lẽ như một cái bóng. Không bật đèn. Không gây tiếng động. Cứ khoảng gần một giờ sáng, khi tôi đã mơ màng ngủ, tôi nghe tiếng cửa gỗ kẽo kẹt rất khẽ, rồi tiếng dép kéo nhẹ trên nền xi măng. Lần đầu tôi nghĩ chắc anh ra ngoài hút thuốc. Lần thứ hai, tôi nghĩ có khi anh mất ngủ. Nhưng đến lần thứ mười, thứ hai mươi… tôi bắt đầu không ngủ nổi nữa. Sau vườn nhà tôi có một bụi chuối già. Bụi chuối ấy trồng từ ngày chúng tôi mới cưới, mẹ chồng tôi bảo chuối dễ sống, đẻ nhiều, tượng trưng cho con cháu sum suê. Bụi chuối ấy cũng là chỗ kín đáo nhất vườn, sát hàng rào sau nhà, ban đêm tối om vì không có đèn. Một người đàn ông nếu chỉ ra đó để hút thuốc, cần gì phải chọn đúng một góc tối như vậy? Tôi không phải kiểu đàn bà hay ghen bóng ghen gió. Hai mươi năm làm vợ, tôi hiểu chồng mình ít nhiều. Anh hiền, chịu khó, nhưng lại là người giỏi giấu cảm xúc. Mỗi khi có chuyện buồn hay áp lực, anh không nói, chỉ lặng đi. Nhưng lần này, sự lặng lẽ của anh khiến tôi bất an. Tôi bắt đầu để ý. Ban ngày anh vẫn bình thường. Vẫn ăn cơm cùng gia đình, vẫn ra đồng, vẫn cười nói với bà con. Nhưng ánh mắt anh thi thoảng như nhìn đi đâu đó xa lắm. Có lần tôi đang nói chuyện, anh như không nghe thấy, phải gọi đến lần thứ hai mới giật mình. Đỉnh điểm là một đêm, tôi giả vờ ngủ say. Anh trở mình rất khẽ. Tôi nghe rõ tiếng thở của anh đổi nhịp, rồi tiếng chăn kéo nhẹ. Tôi hé mắt, thấy bóng anh lướt qua cửa. Cửa sau khép lại. Tim tôi đập mạnh đến mức tôi sợ anh nghe thấy. Tôi ngồi dậy, quàng vội cái áo khoác, đi chân trần ra sau. Sân lạnh buốt. Đêm ấy trăng non, ánh sáng chỉ đủ nhìn thấy những đường viền mờ mờ. Tôi nép vào tường, bước từng bước một. Đến gần bụi chuối, tôi nghe thấy tiếng thì thầm. Không phải tiếng một người. Tôi đứng chết lặng. Trong bóng tối lờ mờ, tôi thấy chồng tôi…đọc tiếp dưới bình luận

Nhận xét