Full Bị chồng đ//ánh dã man rồi thách thức

 Bị chồng đ//ánh dã man rồi thách thức Cọi ông già nhà quê của mày tới mà cứu tôi gọi thắng cho giấm đốc công an tỉnh bố di cứu con..

Lan đứng nép vào góc bếp, lưng chạm tủ lạnh lạnh buốt, hai tay ôm đầu theo bản năng. Hùng ném cái điện thoại của cô xuống nền gạch, tiếng vỡ lách tách vang như kim châm. Anh ta vừa uống rượu về, mắt đỏ, giọng khàn khàn mà vẫn oang oang: “Mày bày đặt nhắn tin cho ai? Tưởng tao không biết hả?”

Lan run nhưng cố giữ giọng bình tĩnh: “Em nhắn cho ba em… nói ba đừng lo. Em—”

Chưa kịp nói hết, Hùng đã túm tóc giật ngược đầu cô, kéo xềnh xệch ra giữa nhà. Cú tát làm môi Lan rách, vị tanh ập lên. Anh ta cúi sát, mùi rượu xộc thẳng: “Gọi ông già nhà quê của mày tới mà cứu! Coi có làm gì được tao không!”

Con bé My, mới bảy tuổi, từ phòng trong chạy ra, vừa khóc vừa gọi: “Ba ơi đừng đánh mẹ!” Hùng quay phắt lại, gầm: “Vô phòng!” Con bé sợ quá, lùi lại, chân vấp thảm suýt ngã.

Lan chộp được hơi thở, nhìn con rồi nhìn cánh cửa. Cô nhớ lời chị Hảo hàng xóm: “Có chuyện thì cứ hét, chị gọi công an xã liền.” Nhưng lần này, Hùng còn ném cho cô một câu như đinh đóng: “Tao nói cho mày biết, tao quen người trên tỉnh. Đừng tưởng gọi ai tới là xong.”

Hùng quăng cô xuống ghế, rút thắt lưng ra, nhưng đúng lúc đó tiếng chuông cửa vang lên—ba tiếng ngắn, dồn dập. Lan chợt hiểu: chị Hảo nghe tiếng động. Hùng chửi thề, bước ra. Lan tranh thủ trườn vào góc phòng, lén nhặt điện thoại dự phòng cũ cô giấu trong hộc tủ đồ chơi của My.

Màn hình nứt nhưng vẫn sáng. Lan bấm số ba—ông Tư ở quê. Tay cô run đến mức bấm sai hai lần. Khi nghe giọng ba “A lô… Lan hả con?”, Lan nghẹn lại: “Ba ơi… con… con bị đánh… Ba lên đây…”

Cô cúp máy, lập tức gọi Thắng—người quen duy nhất làm ở văn phòng Công an tỉnh mà cô từng giúp giấy tờ lúc trước. Thắng bắt máy nhanh: “Lan? Có chuyện gì?” Lan thở dốc: “Anh Thắng… em cần giúp. Em đang ở phường An Bình… chồng em đánh… đe dọa… Anh… anh có thể báo giùm—”

Bỗng cửa phòng bật mở. Hùng đứng đó, mắ;t trợ;;n. “Mày gọi ai?” Anh ta lao tới. Lan lùi, tay ôm lấy My. Ngoài sân, tiếng giày chạy rầm rập và tiếng ai đó quát: “Mở cửa! Côngan đây!”

.....Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇

Nhận xét