Chuyển đến nội dung chính
Full Bác nông dân vào khách sạn bị lễ tân c//oi thư//ờng không tiếp, lúc bác lấy điện thoại ra tất cả h//ối h//ận… Chiều muộn, một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, nước da sạm đen vì nắng gió đồng ruộng, bước chậm rãi vào sảnh của một khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố. Trên người bác là bộ quần áo nâu bạc màu, dính vài vệt đất, đôi dép tổ ong đã cũ. Nhìn bề ngoài, ai cũng có thể đoán được bác là một nông dân l/am l/ũ vừa từ quê lên. Bác tiến lại quầy lễ tân, giọng chân chất: – Chào cháu, bác muốn thuê một phòng nghỉ một đêm. Cô lễ tân trẻ, son phấn lộng lẫy, thoáng liếc nhìn bác từ đầu đến chân rồi ca/u m/ày. Trong mắt cô, khách sạn 5 sao này chỉ tiếp những người thành đạt, lịch lãm, chứ đâu phải nông dân áo quần lấ/m le/m. Cô hắng giọng, nói lạnh lùng: – Chú ơi, khách sạn bên cháu giá phòng cao lắm, không phù hợp đâu. Chú nên tìm nhà nghỉ bình dân ngoài kia. Bác nông dân vẫn kiên nhẫn, cười hiền: – Bác biết, nhưng bác muốn thuê ở đây. Bác cần một phòng thôi, loại nào cũng được. Cô lễ tân bắt đầu mất kiên nhẫn: – Chú nghe cháu đi, khách sạn bên cháu toàn phục vụ khách doanh nhân, du lịch cao cấp. Chú tìm chỗ khác đi, đỡ mất công. Một vài vị khách đứng gần đó cũng nhìn bác với ánh mắt ái ngại xen lẫn kh//inh thư//ờng. Ai cũng nghĩ bác nông dân này “thích trèo cao”, không biết thân phận mà dám vào khách sạn sang. Bác trầm ngâm một lúc, không nói gì thêm. Bầu không khí dần trở nên căng thẳng, khi cô lễ tân cố tình lơ đi, không muốn tiếp chuyện. Một bác bảo vệ lớn tuổi chứng kiến, thấy kh/ó x//ử nhưng không dám can thiệp. Trong lòng ông, bác nông dân này không có vẻ gì là kẻ g//ây r//ối, mà trái lại còn rất điềm đạm. Đúng lúc cô lễ tân định quay đi thì bác nông dân thong thả rút chiếc điện thoại từ túi áo ra. Đó là một chiếc điện thoại đời mới, sáng bóng. Bác bấm vài số, gọi cho ai đó. Giọng bác vẫn ôn tồn nhưng đầy uy nghiêm: – Alo, tôi đang ở sảnh khách sạn của cậu… đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇
Bài đăng phổ biến từ blog này
Nhận xét
Đăng nhận xét