Gã giám đốc va chạm với ông lão chở trứng khiến trứng vỡ tung tóe. Hắn khó chịu xuống xe hất cằm: “Chỗ trứng thối này giá bao nhiêu” Chương 1: Vệt Dầu Loang Của Sự Kiêu Ngạo Tôi ghét những con đường quê. Chúng chật hẹp, bụi bặm và lúc nào cũng đầy rẫy những chướng ngại vật di động—những chiếc xe đạp ọp ẹp, mấy con chó chạy rông, và tệ nhất là những người nông dân lề mề trên những chiếc xe máy cà tàng. Hôm ấy, tôi đang vội. Một hợp đồng trị giá hàng chục tỷ đồng đang chờ tôi ở thành phố, và tôi không có thời gian để lãng phí cho bất cứ sự chậm trễ nào. Chiếc sedan hạng sang của tôi, một con mãnh thú màu đen bóng loáng mà tôi phải bỏ ra cả gia tài mới sở hữu, lướt đi như một mũi tên trên con đường làng quanh co. Tôi nhấn ga, tiếng động cơ gầm lên đầy uy lực, át đi tiếng gà qué qué và tiếng ve kêu râm ran của buổi trưa hè. Tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ Thụy Sĩ nạm kim cương trên cổ tay, nhẩm tính chỉ còn ba mươi phút nữa là đến điểm hẹn. Sự tự mãn len lỏi trong từng tế bào. Ở tuổi ba mươi lăm, tôi, Lê Trần Hưng, đã là giám đốc của một công ty xây dựng có tiếng, sở hữu khối tài sản mà nhiều người cả đời cũng không dám mơ tới. Tôi tin rằng thế giới này vận hành bằng tiền và quyền lực, và tôi có cả hai. Ngay khi chiếc xe rẽ gấp ở một khúc cua bị che khuất bởi lùm tre, một âm thanh chói tai vang lên. “Kétttt!” Rồi—RẦM! Chiếc xe của tôi rung lên một chút. Tôi phanh gấp, bực bội nhìn qua kính chắn gió. Một chiếc xe máy cũ kỹ, cà tàng, chở hai sọt trứng lớn bằng tre đã đổ nhào ra đường. Trứng vỡ nhoe nhoét, lòng đỏ và lòng trắng loang lổ trên mặt đường nhựa nóng bỏng, tạo thành một vũng vàng trắng nhầy nhụa giữa nắng trưa gay gắt. Mùi tanh nồng của trứng vỡ xộc thẳng vào khoang xe sang trọng của tôi. Một ông lão hơn sáu mươi tuổi, dáng người còm cõi, gầy guộc, đang loạng choạng dựng lại chiếc xe máy. Đôi tay ông run run, khuôn mặt rám nắng khắc khổ tái đi vì tiếc, vì sợ. Ông nhìn đống trứng vỡ tan tành dưới đất, đôi mắt trũng sâu ánh lên một nỗi tuyệt vọng câm lặng. Tôi thở dài bực dọc. Lại thêm một rắc rối vô bổ. Cửa xe ô tô bật mở. Tôi bước xuống, bộ vest hàng hiệu phẳng phiu tương phản hoàn toàn với khung cảnh bụi bặm xung quanh. Tôi chỉnh lại cổ tay áo, để lộ chiếc đồng hồ đắt tiền, rồi cất giọng hách dịch: – “Trời đất! Ông đi đứng kiểu gì vậy? Mắt mũi để đâu thế? Xe của tôi mà trầy một vết nhỏ thôi, ông có đền nổi không?” Tôi bước tới, dùng mũi giày da bóng lộn khều nhẹ một mảnh vỏ trứng, vẻ mặt đầy khinh bỉ. – “Cả cái đống trứng thối này của ông đáng giá bao nhiêu mà làm mất thời gian của tôi thế?” Cả xóm nhỏ bắt đầu kéo ra xem. Vài người phụ nữ mặc áo bà ba, vài đứa trẻ con chân đất, tất cả đều im lặng, ánh mắt họ dán vào cảnh tượng trước mặt. Ông lão cúi gằm mặt xuống, đôi vai gầy guộc chùng xuống. Giọng ông khàn đi, xen lẫn tiếng thở dài nặng nhọc: – “Dạ… thưa cậu… chỉ là mấy quả trứng gà quê thôi ạ. Tôi… tôi đi chậm lắm, nhưng xe của cậu rẽ bất ngờ quá, tôi không tránh kịp…” – “Đi chậm?” Tôi cười khẩy một tiếng, cái âm thanh sắc lạnh vang lên giữa không gian tĩnh lặng. “Ông đi chậm mà lại giữa đường thế à? Đường này là của riêng nhà ông chắc? Ông có biết một phút của tôi đáng giá hơn cả cái gia tài rách nát của ông không?” Mọi người xung quanh nhìn tôi, rồi lại nhìn ông lão. Không ai nói gì, nhưng tôi có thể cảm nhận được sự thương cảm của họ dành cho ông, và có lẽ, cả sự chán ghét dành cho tôi. Nhưng tôi chẳng quan tâm. Ánh mắt của những kẻ nghèo hèn này có giá trị gì chứ? Tôi khoanh tay, nhìn ông lão đang run rẩy nhặt nhạnh những gì còn sót lại. Ông cố gắng vớt vát vài quả trứng còn nguyên vẹn trong cái sọt đã móp méo. – “Mấy sọt trứng này… là công tôi đi mấy chục cây số từ tờ mờ sáng để bán… kiếm ít tiền mua thuốc cho bà nhà tôi đang ốm,” ông lão lí nhí, giọng nói gần như một lời thì thầm với chính mình. Tôi nhếch mép. Lại là bài ca kể khổ. Tôi đã nghe quá nhiều rồi. – “Thôi, thôi, đừng diễn nữa,” tôi ngắt lời ông ta, rút ví ra. Tôi lôi ra vài tờ năm trăm nghìn, vo lại rồi ném xuống đất, ngay cạnh vũng trứng vỡ. – “Đây, cầm lấy! Hai triệu này đủ để ông mua lại cả chục sọt trứng như thế này rồi! Coi như tôi bố thí. Lần sau ra đường thì nhớ tránh xa ô tô ra một chút. Không phải ai cũng tốt bụng như tôi đâu.” Tôi nói xong, quay người lại, phủi tay như thể vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu. Tôi leo lên xe, đóng sầm cửa lại, không thèm nhìn lại phía sau. Qua gương chiếu hậu, tôi thấy ông lão vẫn đứng đó, cúi gằm, lặng lẽ nhặt từng tờ tiền nhàu nát lẫn trong bùn đất và vỏ trứng. Ông không nhặt hết, chỉ lấy đúng vài trăm nghìn, đủ cho số trứng bị vỡ, rồi lại cặm cụi gom những mảnh vỡ vào một góc đường. Nỗi đau và sự nhẫn nhịn hằn sâu trên khuôn mặt ông. Tôi nhấn ga, chiếc xe lao vút đi, bỏ lại sau lưng hình ảnh ông lão còm cõi và ánh mắt im lặng của cả xóm làng. Tôi nhanh chóng quên đi sự cố nhỏ ấy, tâm trí lại quay cuồng với những con số, những hợp đồng, những cuộc chinh phạt trên thương trường. Đối với tôi, ông lão ấy và những quả trứng vỡ chỉ là một hạt bụi phiền phức trên con đường thành công của mình. Tôi không biết rằng, hạt bụi ấy sắp trở thành một cơn bão tố sẽ cuốn phăng đi tất cả sự kiêu ngạo của tôi. Chương 2: Buổi Triệu Tập Bất Ngờ Ba ngày sau, tôi đến công ty với tâm trạng phơi phới. Hợp đồng lớn đã ký xong, lợi nhuận thu về vượt xa dự kiến. Tôi cảm thấy mình như một vị vua đang đứng trên đỉnh thế giới. Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Cuộc sống thật hoàn hảo. Vừa bước qua cánh cửa kính sang trọng của tòa nhà công ty, cô thư ký riêng của tôi, My, đã vội vã chạy ra đón, vẻ mặt có chút lo lắng. – “Giám đốc Hưng, anh đến rồi. Có một chuyện hơi lạ ạ.” – “Chuyện gì?” Tôi vừa đi vừa nới lỏng cà vạt, không mấy để tâm. – “Dạ, sáng nay có một đoàn khách từ huyện đến. Họ nói là đoàn thanh tra của một quỹ từ thiện, yêu cầu được gặp trực tiếp anh. Họ đang đợi trong phòng họp số 2.” Tôi nhíu mày. Thanh tra từ thiện? Công ty của tôi trước giờ luôn làm ăn đàng hoàng, đóng thuế đầy đủ, thỉnh thoảng cũng có tham gia vài hoạt động xã hội để đánh bóng tên tuổi. Chắc lại là mấy ông bà ở huyện xuống vận động quyên góp đây mà. – “Được rồi, tôi biết rồi. Chuẩn bị cho tôi một ít tài liệu về các hoạt động cộng đồng của công ty năm ngoái. Lát nữa mang vào cho tôi,” tôi ra lệnh. Tôi tự tin bước về phía phòng họp. Đây là một cơ hội tốt để thể hiện. Tôi sẽ cho họ thấy sự thành công của công ty tôi, rồi có thể hào phóng ký một tấm séc ủng hộ, vừa được tiếng thơm, vừa có lợi cho các mối quan hệ sau này. Mọi thứ đều là một cuộc trao đổi có lợi. Khi tôi đẩy nhẹ cánh cửa phòng họp, không gian bên trong trang trọng và có phần căng thẳng. Ngồi quanh chiếc bàn gỗ dài là vài người mặc trang phục công sở lịch sự. Ở vị trí chủ tọa, bên cạnh một người đàn ông trung niên có vẻ là quan chức cấp cao, là một người khiến tôi sững người lại. Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Nhận xét