Chuyển đến nội dung chính
Full Vào Biệt Thự Giao Hàng, Anh Xe Ôm Sữ/ng S/ờ Thấy D/i Ản/h Giống Hệt Vợ Ở Nhà, B/í M/ật Kin/h Hoà/ng H/é L/ộ Anh Nam chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ bước chân vào một căn biệt thự lớn như thế. Cổng sắt cao quá đầu người, camera quay chậm chạp theo từng bước chân. Sân lát đá rộng mênh mông, im ắng đến lạnh người. Nam dắt chiếc xe máy cũ kỹ vào góc sân, nhìn lại đơn hàng trong điện thoại lần nữa cho chắc. Giao tài liệu. Người nhận: bà chủ nhà. Anh nuốt khan. Ba năm chạy xe ôm công nghệ, Nam đã giao đủ thứ: từ đồ ăn khuya, thuốc men lúc nửa đêm, đến giấy tờ quan trọng. Nhưng giao vào biệt thự kiểu này thì hiếm. Tiền công cũng cao hơn bình thường gấp mấy lần. “Chắc nhà giàu,” Nam tự nhủ, rồi xách túi hồ sơ bước lên bậc thềm. Cửa mở ra. Một người giúp việc trung niên nhìn anh từ đầu đến chân, ánh mắt dò xét. “Cậu giao hàng?” “Dạ vâng.” Người giúp việc nhận túi, bảo anh chờ trong phòng khách để ký nhận. Nam bước vào. Vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, tim anh như bị ai đó bóp chặt. Trên bức tường lớn đối diện sofa, một di ảnh được treo trang trọng. Khung gỗ đen, vòng hoa trắng, nhang còn đang cháy dở. Và khuôn mặt trong di ảnh… Nam tái mét. Đó là vợ anh. Không phải giống giống. Mà là giống hệt. Từng đường nét. Đôi mắt. Nốt ruồi nhỏ nơi khóe môi. Cả nụ cười mờ buồn quen thuộc. Túi hồ sơ rơi khỏi tay Nam, giấy tờ vương đầy sàn. “Không… không thể nào…” Anh lùi lại một bước, đầu óc quay cuồng. Vợ anh — Lan — đang ở nhà. Sáng nay anh còn ăn cơm với cô. Cô còn giục anh mặc thêm áo vì trời lạnh. Vậy người trong di ảnh là ai? Hay… là Lan? “Cậu ổn chứ?” Giọng người giúp việc kéo Nam về thực tại. “Bức ảnh đó…” Nam chỉ tay run rẩy, “người trong ảnh là ai?” Người giúp việc thoáng sững lại, rồi cúi đầu. “Là… cô chủ cũ của căn nhà này. Mất ba năm trước.” Ba năm. Nam lẩm bẩm. Ba năm trước cũng là thời điểm anh cưới Lan. Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. “Cô ấy tên gì?” Nam hỏi, giọng khàn đặc. Người giúp việc chần chừ vài giây. “Cô ấy tên… 👇👇
Bài đăng phổ biến từ blog này
Nhận xét
Đăng nhận xét