Full truyện Ông Chín đào móng làm nhà, bất ngờ phát hiện một cỗ q
Ông Chín đào móng làm nhà, bất ngờ phát hiện một cỗ quan tài cổ với hoa văn lộng lẫy. Nghĩ bên trong có vàng bạc, ông nhất quyết mở ra mặc sự can ngăn của dân làng Két. Nhưng thứ chờ ông bên trong không phải của cải, mà là...
Nhà ông Chín nằm ở cuối xóm, sát bìa rừng già. Cái nền đất ấy vốn đã lâu năm, rêu phong, ẩm thấp, mùa mưa thì nhão nhoét, mùa nắng lại nứt nẻ. Ông cụ đã ở trong căn nhà gỗ tềnh toàng ấy hơn ba mươi năm, nay gom góp được ít tiền, lại có mấy đứa con gửi tiền về, nên quyết định phá nhà cũ xây nhà mới cho “đàng hoàng một tí”.
Buổi sáng hôm đó, trời vừa tạnh mưa, đất còn mềm nhũn. Mấy người thợ trong xóm đến phụ đào móng. Mới được hơn một buổi, cuốc xẻng lút xuống sâu thì bất ngờ vấp phải thứ gì đó cứng, nhưng không phải đá. Một người thợ hét lên:
— Ủa, có cái gì lạ lắm ông Chín ơi!
Ông Chín chống gậy lại gần, gương mặt nhăn nheo ánh lên sự tò mò:
— Đào lên coi! Biết đâu hồi xưa người ta chôn cái hũ vàng.
Lời vừa dứt, xung quanh đã râm ran tiếng bàn tán. Đất được bới thêm, bùn nhão tràn ra hai bên, và rồi… một góc cạnh bằng gỗ sẫm màu lộ ra.
Ai nấy đều ngừng thở.
Thêm vài nhát cuốc, toàn bộ vật thể được phơi bày.
Đó là một cỗ quan tài.
Không phải loại thường thấy trong xóm, mà là thứ gỗ cổ, đen bóng, dày cả gang tay, mặt trên khắc những hoa văn kỳ lạ như rồng phượng xen lẫn các đường cong xoắn lấy nhau. Nhìn qua đã thấy lạnh gáy.
Người thợ tên Tư nuốt nước bọt:
— Sao dưới đất nhà ông lại có cái… cái này?
Ông Chín vẫn bình thản, mắt sáng lên vì lòng tham:
— Hồi xưa vùng này chi//ến tran//h loạn lạc, người giàu hay chôn của lắm. Q//uan t//ài kiểu này chắc chắn có đồ quý trong đó.
— Nhưng mà… mở ra e là thất đức. Một thợ khác lên tiếng.
Ông Chín gạt đi, quắc mắt:
— Đất nhà tui, thứ chi nằm dưới cũng là của tui. Mấy chú sợ thì tránh ra, để tui làm.
Ông tự mình bước xuống hố, lấy con búa to để bên cạnh, định đập nắp quan tài. Nhưng khi chiếc búa vừa chạm vào, một tiếng “cốp” vang lên sắc lạnh đến gai người. Cả đám rùng mình. Rõ ràng cỗ qua/n tà//i này cứng đến khó tin.
Một cơn gió lạnh quét qua dù trời đang nắng nhẹ.
Cả xóm hiếu kỳ kéo đến xem. Một bác lớn tuổi lắc đầu: — Qu//an t//ài chôn sâu mà gỗ còn mới vậy, chẳng lành đâu nghen Chín. Người ta nói mấy qu//an t//ài này thuộc về dòng họ quyền quý xưa. Đụng vô dễ gặp chuyện lắm.
— Vớ ẩn. Vàng thì chỉ có một!
Ông Chín hậm hực, càng muốn mở bằng được.
Ông lấy xà beng, gõ mạnh một góc. Tiếng gỗ vang lên trầm đục. Đám đông im phăng phắc. Rồi một tiếng “rắc” nhỏ vang lên — kẽ nắp tách ra một đường bằng lư;;ỡi d;;ao.
Ông Chín thở phào, nói trong sự hư;ng ph;;ấn:
— Được rồi! Mở nắp!
Hai thanh niên lực lưỡng trèo xuống giúp ông. Vừa nhích nắp quan tài lên, một luồng khí lạnh phả ra, mùi ngai ngái, ẩm mốc trộn lẫn thứ gì đó tanh nhẹ.
Mọi người dạt ra.
Nắp quan tài bật lên hoàn toàn.
Và rồi… họ nhìn thấy nó...Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇
Nhận xét
Đăng nhận xét