Chuyển đến nội dung chính
Full Ở chung nhà với vợ chồng em ʀᴜộᴛ, tối nào cũng thấy em dâu ᴠáᴄ ᴄʜăɴ ᴠà ɢốɪ sᴀɴɢ ᴘʜòɴɢ ᴛôɪ xɪɴ ɴɢủ ɴʜờ. Không phải ngủ ghế, không phải nằm sát mép giường mà xin nằm giữa tôi và chồng tôi. Những buổi đầu, tôi cười gượng, bảo “nằm đâu chẳng được em”, nhưng trong lòng thì gai. Đến đêm thứ năm, tôi hỏi thẳng: “Sao cứ phải giữa?” Nhã nhìn tôi, ᴍắᴛ ᴄó ᴄáɪ ửɴɢ ɴʜư ɴɢườɪ ᴠừᴀ ăɴ ớᴛ ᴍà ᴄố ɢɪấᴜ: “ɴằᴍ ɢɪữᴀ ấᴍ ʜơɴ ᴄʜị.” ʀồɪ đᴇᴍ ᴄʜᴜʏệɴ “ở ǫᴜê ᴇᴍ, ᴄᴏɴ ɢáɪ ᴍớɪ ᴠề ɴʜà ᴄʜồɴɢ sợ ᴛốɪ, ᴘʜảɪ ɴằᴍ ɢɪữᴀ ɴɢườɪ ᴛʜâɴ để… đỡ ᴍơ.”. Đến đêm thứ mười, mẹ tôi nghe hàng xóm rỉ rả “không tiện đâu”, tôi bảo Nhã qua nằm với mẹ, Nhã lắc: “Em ngáy, s.ợ mẹ khó ngủ.” Tôi muốn nói “chị cũng khó ngủ”, nhưng chồng tôi - Quân đã giằng câu nói khỏi miệng bằng một cái gật: “Kệ đi, chật tí còn hơn để nó s.ợ.” Chật không chỉ vì ba người một giường. Chật còn vì những cái nhìn. Hàng xóm chẳng cần đứng ngoài ngõ vẫn biết nhà tôi “lắm chuyện”, bởi cầu thang nhà ống bé bằng bề vai và mỗi đêm mỗi lượt chăn gối đi qua đều quệt vào lan can kêu sột soạt. Mẹ chồng tôi vẫn ở quê gọi lên hỏi: “Các con thu xếp được chứ?” Tôi bảo được, dù trong lòng biết “được” là thứ dây chun đang căng. Nhã ít nói. Cái ít ấy lại có một kiểu ᴅịᴜ ʙớᴛ ᴄơɴ ᴋʜó ᴄʜịᴜ của tôi: em dậy từ sáu giờ, ᴄʜùɪ ʙếᴘ, ɴấᴜ ɴồɪ ᴄᴀɴʜ ᴛậᴘ ᴛàɴɢ, ᴘʜơɪ đốɴɢ áᴏ ǫᴜầɴ ᴛôɪ ᴄʜưᴀ ᴋịᴘ ɢɪặᴛ; ᴛốɪ ʟạɪ xắɴ ᴠáʏ ᴛʀèᴏ ʟêɴ ᴛầɴɢ ʙᴀ ᴘʜơɪ ᴄʜăɴ. Nếu ai hỏi, tôi sẽ nói Nhã là kiểu em dâu “thảo”. Nhưng cái thảo không đủ giải thích cái việc mỗi đêm em gõ cửa, rất khẽ ôm chăn đi thẳng vào, đặt gối xuống giữa, nằm nghiêm như một người ᴄᴀɴʜ ᴍộ, giữa tôi và Quân. Đêm thứ mười bảy, tiếng “kịch” ấy đến. Không phải tiếng gió lật cánh cửa sổ bởi ᴄửᴀ đã ᴛʜíᴛ ᴄʜặᴛ ʙằɴɢ sợɪ ᴅâʏ tôi buộc riêng, phòng tránh bảng hiệu lắc. Cũng không phải tiếng thằn lằn rơi bởi sau đó là một khoảng lặng kéo dài đến mức tôi nghe được tiếng đồng hồ tường nhích chân. Tôi dựa dậy, không bật đèn. Nhã nhúc nhích, bàn tay đang đặt trên bụng chuyển sang nắm lấy tay tôi, bóp rất nhẹ. Cái bóp ấy không dỗ, cũng không năn nỉ. Nó giống một lời nhắc: “Đừng làm động.” Tôi muốn hỏi “vì sao”, nhưng lời chạy đến cổ thì dừng. Lúc ấy, từ khe cửa, một vệt sáng mỏng như ʟưỡɪ ᴅᴀᴏ ᴄắᴛ vào tường. Vệt sáng lướt một vòng rồi đứng lại ở chỗ cao nhất của bức tường đối diện giường. Tôi nín thở. Một thứ âm thanh khác chen vào đôi tai: “tạch.” Rất nhỏ, như tiếng móng tay gõ vào vỏ nhựa. Tôi quay sang Quân. Anh vẫn ngủ, hai tay gối đầu, thở đều. Nhã đột nhiên kéo chăn lên, khẽ dịch người lên cao, cái đầu của em trùng vào đúng cái đường sáng như vô tình che mất nó. Vệt sáng biến ngay. Chúng tôi nằm im như vậy cho đến khi tiếng gà điện tử của nhà bên kêu ụ tì ù. Tôi thiếp đi, và sáng ra, cái tiếng “kịch” chỉ còn là nếp nhăn nhỏ xíu trên trán tôi. Vừa đánh răng, tôi vừa hỏi: “Đêm qua, em có nghe gì không?” Nhã rửa bát, ngẩng lên: “Nghe chị xoay người.” Em mỉm cười, nhưng đuôi mắt không cười. Tôi định bảo “có đèn”, rồi lại thôi. Hôm ấy, nắng rót xuống như nước luộc bắp. Tuấn, em trai tôi đɪ ʟàᴍ sʜɪᴘᴘᴇʀ, ᴠề đếɴ ɴʜà ʟà ᴠậᴛ ʀᴀ ɢʜế, ɴɢủ ʙù. Nhã ngay ngắn đặt cho nó một bát canh, chờ nó dậy ăn, nhưng nó lỡ chuyến. Tôi nhìn Nhã cầm muôi gạt bọt, nghĩ đến cái vệt sáng, nghĩ đến thứ âm mỏng “tạch”. Cả ngày, cảm giác như có một ᴄọɴɢ xươɴɢ ᴄá ᴍắᴄ ɢɪữᴀ ʜᴀɪ ʜàᴍ ʀăɴɢ. Đêm sau, Nhã vẫn gõ cửa, vẫn chui vào giữa. Quân cười: “Chắc nó ɴɢʜɪệɴ ɴằᴍ ɢɪườɴɢ ᴍềᴍ.” ᴛôɪ ᴄáᴜ: “Trong nhà có ba cái giường.” Quân nhún vai: “Thì nằm đâu cũng được. Nó nằm giữa cho em đỡ được trách ɴʜɪệᴍ ôᴍ ᴀɴʜ.” ᴛôɪ ᴛʀừɴɢ ᴍắᴛ. ǫᴜâɴ ᴄườɪ xòᴀ, ᴋʜôɴɢ đôɪ ᴄᴏ. Đêm ấy, tôi không ngủ. Tôi đợi cái tiếng “kịch” mà trái tim tôi đã trông đợi như chờ cơn mưa sau nhiều hôm hanh héo. Quanh mười hai giờ, tiếng xe máy vèo một cái ngoài ngõ, bảng hiệu chớp một nhịp, tôi sắp nản thì “kịch” lại đến—đúng một tiếng—rồi “tạch”. Nhã siết tay tôi—lần này mạnh hơn—kéo chăn lên, ngồi như một vệt bóng, ngay lập tức nằm xuống lại như chẳng gì xảy ra. Tôi, vì thói quen của cái đầu muốn yên ổn, đã cắn môi nằm im thêm ba nhịp tim. Rồi tôi bật dậy, tay bật công tắc. Phòng sáng bừng. Quân dụi mắt, lầm bầm. Nhã vẫn nằm, mắt mở, bình tĩnh. Tôi nhìn khắp bốn phía. Cửa sổ đóng. Rèm kéo. Cửa ra vào cài then. Tường—trắng vàng theo kiểu tường nhà ống đã mấy năm chưa sơn—không có gì. “Có gì thế?” Quân hỏi. Tôi không trả lời. Tôi tiến đến bức tường đối diện giường chỗ cái vệt sáng hôm qua đứng lại. Trên bức tường ấy, có một lỗ chấm li ti, nhỏ đến mức nếu không áp sát mặt, tôi sẽ không thấy. Nó nằm ngay bên cạnh ổ cắm, lẫn vào một vệt sơn lấm tấm. Tôi đưa mắt sát lại. Một chấm đen. Lạnh. “Em làm gì thế?” Quân bước xuống giường. Tôi đưa tay chạm, đầu ngón chạm một chút bột sơn bở. Tôi ʀợɴ ᴛóᴄ ɢáʏ ɴʜư ʙị ᴀɪ ᴛʜổɪ ᴍộᴛ ʜơɪ ɢɪó ᴠàᴏ ᴛᴀɪ. “ᴄó ʟỗ.” ᴛôɪ ɴóɪ ᴋʜẽ. ǫᴜâɴ ᴄúɪ sáᴛ, ɴʜᴇᴏ ᴍắᴛ. ʟỗ ấʏ ᴄʜắᴄ ʙằɴɢ đầᴜ ᴋɪᴍ, ɴʜưɴɢ ᴋʜôɴɢ ᴘʜảɪ ʟỗ ɴứᴛ sơɴ ɴɢẫᴜ ɴʜɪêɴ. ᴛôɪ ᴄầᴍ ốᴘ đɪệɴ ᴛʜᴏạɪ, ʟấʏ đầᴜ ɴʜọɴ, ᴋʜảʏ ɴʜẹ. ʙộᴛ sơɴ ʀơɪ ʀᴀ ᴛʜêᴍ ᴍộᴛ ᴍảɴʜ. ᴄʜấᴍ đᴇɴ ʀõ ʜơɴ. “Em đừng khảy.” Nhã nói, giọng không to không nhỏ. Tôi quay lại. Em nhìn chúng tôi, cái nhìn đều và thẳng, một kiểu nhìn đã chuẩn bị trước. “Đừng khảy. Mai khảy, người ta sẽ biết chúng ta biết.” Gió như dừng. Tôi nhìn Nhã như nhìn người khác. “Em biết?” Tôi hỏi. Nhã gật. Có một vệt mệt như bóng mắt tán bàng đổ xuống mặt sân chạy qua đôi mắt em: “Được hai tuần rồi. Em… chưa dám nói. S.ợ chị ʜᴏảɴɢ.” Hai tuần? Tức là từ những đêm đầu, những đêm tôi ᴄắɴ ᴍôɪ, ɴʜữɴɢ đêᴍ ᴛôɪ ʙựᴄ ʙộɪ ᴠì ᴍộᴛ ᴄáɪ ᴄʜăɴ ᴄʜẹᴛ, vì một khoảng giữa không đáng có—Nhã đã biết điều tôi đêm nay mới nhìn ra: bức tường trong phòng tôi có một con mắt. “Người ta đặt khi nào?” Quân đứng sững. “Em không biết. Em nghe tiếng rất nhỏ—giống tiếng mình gõ móng tay lên vỏ nhựa. Đêm đầu, em nằm ngoài. Đến lúc thấy vệt sáng, em s.ợ—không phải cho em—mà cho chị. Em sang. Em nằm giữa để… che.” Nhã gỡ chăn khỏi người, ngồi thẳng lên, cái gáy em lộ ra một vệt đỏ mỏng. “Cái lỗ… nằm hơi lệch về phía chị. Nếu em ở giữa, góc nhìn sẽ bị che. Nếu lỡ… ai đó bật đèn bất ngờ, em có thể kéo chăn lên. Em không nói vì s.ợ chị không ngủ được. Em nghĩ nếu thu được hình thì mình phải có bằng chứng, phải biết nó nối đi đâu.” Tôi một lúc không thở. Cái muốn nói trong cổ tôi không phải câu “sao không nói sớm”, mà là một tiếng rơi. Rơi của những phán xét nhỏ bé tôi đã hì hục dựng lên nửa tháng nay. “Anh sẽ gọi chủ nhà.” Quân nói như dằn từng chữ. “Đừng.” Nhã lắc đầu, bàn tay ghì lấy mép chăn. “Gọi bây giờ, họ tháo đi, cãi. Mình không có gì. Ngày mai, anh mượn em cái điện thoại cũ, để ghi. Em với chị… bày bột talc trong khe chân tường. Nếu đêm nay có ai đi lại, có dấu.” Em nói, cái bình tĩnh lạ lùng, như đã diễn thử trong đầu. Tôi nhìn em—em dâu íᴛ ʜọᴄ hơn tôi, đi làm công nhân, chữ “talc” cũng chắc mới nghe ở đâu đó. Mà bây giờ em nói rành rọt, như đọc một bài thuộc. Có lẽ hai tuần qua, khi tôi bực vì chật giường, em bận học cách bảo vệ tôi. Chúng tôi tắt điện. Tôi không ngủ nữa. Trong đêm còn lại, tôi nghe Nhã thở, nghe Quân chuyển mình—ít hơn mọi khi. Sáng ra, tôi mượn điện thoại cũ của bạn, trút bớt ảnh, nhường cho chỗ trống. Quân đi xuống dưới, mua bột talc—với cái lý do “ᴛʀị ʜăᴍ cho con của anh bạn”, quay về, rắc một lớp mỏng sát chân tường chỗ ổ cắm. Tôi lấy băng dính trong suốt dán lên các mép phào chân tường như người ta dán mép giấy quà, để nếu có dịch chuyển sẽ nham nhở. Trưa, tôi vượt qua một buổi làm việc như người vừa đi qua đám khói: mắt cay, tay vẫn đánh chữ. Chiều, Tuấn về nhà sớm, mặt tái như vừa rúc khỏi phòng đông lạnh. “Có người đứng ở đầu hẻm hỏi nhà mình.” Nó bảo. Ai? “Người bán bảo hiểm.” Nó cười gượng. Nhã đặt tay lên lưng nó: “Anh ăn bát cháo.” Tuấn cúi ăn ngoan. Nhìn cặp vợ chồng trẻ bên kia bàn, tự dưng tôi muốn tổng cộng hết những câu tôi từng khó ở, rồi nhét vào túi rác. Đến tối, lặp lại. Nhã gõ cửa. Vào. Nằm giữa. Quân làm như không có gì xảy ra, nhưng tôi thấy bàn tay anh tìm tay tôi dưới chăn, bóp một cái như hứa. Mười hai giờ. Mười hai rưỡi. Một giờ. “Kịch.” Tim tôi nhảy lên cổ. “Tạch.” Tôi đặt chiếc điện thoại cũ trên tủ đầu giường, hướng camera về phía bức tường, để chế độ quay liên tục. Nhã kéo chăn lên ngang cổ, khẽ ngồi nhích lên, che đúng cái góc mà em biết. Hai phút. Năm phút. Mười phút. Tôi không biết “tạch” có còn nữa không hay tai tôi đã rát vì chờ đợi. Bỗng cánh cửa phòng rung một cái rất nhỏ—như ai đó thử tay nắm. Tôi bật dậy, nhưng Nhã chụp lấy tay tôi, lắc. “Im.” Lại một cái rung rất nhỏ. Rồi thôi. Tiếng chân chân trần ngoài đá cũ hành lang? Hay chỉ là gió? Tôi không biết. Sáng ra, Quân kiểm tra bột talc. Một vệt mờ như ai lướt qua. Mép băng dính dọc phào tường cong lên một góc bằng hạt gạo. Tôi lạnh sống lưng. Nhã thì thản nhiên: “Vậy là có đi.” Em lấy điện thoại cũ, tua lại. Một chấm sáng, thoắt hiện rồi tắt—đúng lúc chiếc bóng “đầu” của em trùm lên. Góc quay rung rất nhẹ trong ba giây—như thứ gì đó bị chạm. Và trong khoảnh khắc ấy, nếu phóng to hết cỡ, sẽ thấy ở mép trái khung hình một đường đen nhỏ như sợi tóc—có lẽ là mép của lỗ. “Không đủ.” Quân nói, thở dài. Nhã cười mỏng: “Đủ cho mình biết. Đêm nữa.” Tối thứ ba, Nhã không gõ cửa. Tôi giật mình mở, thấy em đứng sẵn, tay ôm chăn, mặt ᴛʀắɴɢ ʙệᴄʜ. “Sao thế?” Tôi thì thào. Em nhìn tôi, đặt bàn tay lên bụng—vẫn cái thói quen ấy—rồi như đổi ý, không trả lời, chui vội vào giữa. Đêm đó, trời bỗng mưa. Mưa in lên tường những đốm đen. Giữa mưa, “kịch” vẫn đến. “Tạch”. Và rồi—a, tôi nghe rõ—có tiếng thở. Rất nhỏ. Không phải của ai trong phòng. Không phải mưa. Một tiếng thở sát, sàn sạt, như người ta đưa lưỡi dao vào thử miếng gỗ. Tôi không chịu được nữa. Tôi bật đèn. Cùng lúc, có tiếng chân người chạy bên ngoài như lướt trên sàn gạch. Quân lao ra, mở cửa, chỉ kịp thấy bóng ai biến ở đầu thang. Tôi quay vào, tiến đến bức tường. Ống kính điện thoại (lần này là của tôi) áp sát. Ở chấm đen ấy, nếu tinh mắt, sẽ thấy một chấm chớp xanh—rất khẽ—như tín hiệu của một thứ gì đang chực. “Gọi công an.” Tôi nói. Quân gật. Nhưng gọi bằng gì đây? Gọi, họ cử người đến, “đối tượng” đã tháo đồ, chúng tôi lại là kẻ buộc người khác bằng tưởng tượng. Nhã lắc đầu: “Chưa đủ. Người ta sẽ phủi.” Rồi em quay sang tôi, giọng dịu bất ngờ: “Chị, giờ phải nhờ tất cả mọi người.” Em bước ra hành lang, gõ cửa phòng tầng trên, tầng dưới. Gõ mẹ chủ nhà. Gõ anh thợ làm công ở quán bún bên kia đường đang trọ tầng trệt. Vài phút sau, có đến bảy tám người trong phòng tôi. Ai đó kêu: “Cái gì thế?” Nhã đứng giữa, mắt đỏ: “Chúng ta đang bị nhìn lén. Em xin mọi người cùng chứng kiến, để nếu chúng em gọi công an, không ai bảo chúng em bịa.” Cái lỗ li ti bỗng thành vết thương trên bức tường. Bà chủ nhà, tóc xoăn, tay vòng sáu chiếc vòng lắc, cứng người: “Nhà tôi… không có ai làm như thế.” Nhã cúi chào: “Cô cho phép tụi con tháo cái ổ cắm ra ngay bây giờ, trước mặt mọi người. Nếu không có gì, tụi con xin lỗi cô.” Bà chủ đảo mắt, nhìn chồng—người đàn ông nhỏ, tròn, cái bụng hơi sa rồi nhìn con trai bà đang đứng nép ở cửa. Cậu con trai ấy—khoảng hai mươi cúi gằm. Tôi thấy cổ cậu ta giật nhẹ. Quân không đợi thêm. Anh cầm tua vít, tháo nắp ổ cắm. Mọi người nín thở. Ổ cắm rơi ra, từ phía sau, một thứ dây nhỏ như sợi gân bay ra rồi khựng lại. Đằng sau bức tường giữa hai viên gạch, người ta khoét rỗng một khoảng nhỏ. Ở đó, có một miếng nhựa đen bằng hai đốt ngón tay, dính bằng băng dính giấy. Một chấm xanh hiện lên rồi tắt. Nếu ai đã từng xem ảnh những chiếc camera mini tầm thường trên mạng, sẽ nhận ra nó ngay. Tôi nghe một tiếng thở không còn sàn sạt nữa, mà vỡ: tiếng khóc của bà chủ nhà. “Thằng Hậu!” Bà hét, quay phắt lại phía con trai. “Mày làm cái gì hả mày!” Cậu con trai run. Nhã che bụng, bước lùi một bước. Tôi không nhìn cậu ta. Tôi nhìn bức tường, tưởng như nhìn thấy một con mắt vừa bị moi ra, nhỏ thôi mà nhức....Quý độc giả xem tiếp nội dung dưới phần bình luận, chọn "Tất cả bình luận"
Bài đăng phổ biến từ blog này
Nhận xét
Đăng nhận xét