Chuyển đến nội dung chính
Full “Ngườι Vợ Bị Kết Áп cҺuпg tҺȃп – CҺỉ Vì CҺồпg Nuȏι Gà Lȏι Trắпg” Giữa triền đồi Nghệ An, tiếng gà lôi trắng vang mỗi sớm mai, che giấu bí mật ch;ết người. Trần Quang Lâm, ngoài 40 tuổi, bỏ nghề kỹ sư thủy lợi để nuôi loài gà quý hiếm, thuộc nhóm cần bảo vệ nghiêm ngặt. Anh tỉ mỉ ghi chép lịch thay lông, tiêm phòng, dinh dưỡng, mơ xây cơ sở nhân giống hợp pháp để trẻ em học về thiên nhiên. Vợ anh, Nguyễn Thùy Dương, 36 tuổi, làm kế toán, xem đam mê của chồng là gánh nặng tài chính và rủi ro pháp lý. Chị muốn ổn định, nhưng đàn gà chỉ là chi phí vô tận. Mâu thuẫn âm ỉ, dù bên ngoài họ vẫn chào hỏi hàng xóm nhã nhặn. Một chiều, xe bán tải dừng trước nhà. Thương lái lực lưỡng đề nghị mua vài cặp gà lôi trắng giá cao – khoản tiền đủ đổi đời. Thùy Dương nghe, mắt sáng lên, nhưng Lâm từ chối, nhấn mạnh phải tuân thủ quy định, bán bừa phá kế hoạch nhân giống. Thương lái để lại số điện thoại rồi đi. Thùy Dương vào bếp, bực bội, lo một đợt kiểm tra bất ngờ có thể phá hủy tất cả. Vài tuần sau, kiểm lâm kiểm tra, yêu cầu bổ sung hồ sơ. Lời nhắc nhở như gai nhọn ghim vào tâm trí chị. Chị mất ngủ, ám ảnh bởi tin tức xử lý vi phạm động vật quý. Ý nghĩ đen tối lóe lên: nếu không còn chồng, chị có thể bán gà, thoát gánh nặng, bắt đầu lại. Ý nghĩ ấy khiến chị rùng mình, nhưng dần lớn lên trong góc tối tâm hồn. Sinh nhật Lâm đến. Mọi năm, họ ăn cơm gia đình với rượu vang anh cất trên tủ. Năm nay, Thùy Dương chủ động chuẩn bị: thịt bê áp chảo, rau rừng xào , chè ngô non – như cũ, để tránh nghi ngờ. Nhưng chị âm thầm lên kế hoạch. Chị lén đọc về cách gây hại không dấu vết, biết chi tiết dược chất là vùng cấm. Chị hỏi người quen về mẹo mất ngủ, thứ mơ hồ, tránh lộ liễu. Đáp lại chỉ là lời dặn cẩn thận. Đêm trước sinh nhật, gió rít qua hàng keo. Thùy Dương đứng hiên, nhìn chuồng gà lóe đèn vàng. Đàn gà ngủ, mắt đen phản chiếu bóng chị. Chị thấy mình lạc lối, không đường quay lại. Đêm sinh nhật, bếp ấm mùi bơ. Bàn ăn trải khăn trắng, ly thủy tinh trong veo. Lâm cười: “Vợ hôm nay cầu kỳ nhỉ?” Chị rót rượu, tay không run, giọng dịu dàng. Anh kể chuyến đi rừng, gặp đôi gà lôi trắng trong bụi sim, mơ khu nhân giống cho trẻ em. Chị cười, mắt ánh nến lay động. Sau bữa ăn , Lâm váng đầu, nghĩ uống quá đà. Anh ra hiên hít thở, rồi tựa ghế, mắt nhắm hờ. Chị bảo pha trà gừng, đi bếp, đầu rỗng không. Khi quay lại, anh khó thở, mắt lạc đi. Chị ôm vai, gọi tên thoảng như gió. Chị trì hoãn gọi cứu. Đêm ấy, không ai đến. Xe cấp cứu đến khi trời đặc quánh, đèn xanh đỏ chớp trên mái nhà. Lâm không qua khỏi. Nhà lặng, chỉ tiếng côn trùng xé đêm. Sáng sau, xóm xào xáo: người khỏe mạnh chết sau bữa cơm...Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇
Bài đăng phổ biến từ blog này
Nhận xét
Đăng nhận xét