Full Ngày nào ông cụ cũng mua 20kg thịt khiến cả xóm hoa;ng m:ang, nhưng khi mọi người phá cửa bước vào, sự thật họ nhìn thấy khiến ai nấy đều c/hết lặn/g... Xóm Đông Hạ vốn yên bình, ruộng đồng trải dài đến tận chân núi, con đường đất đỏ quanh năm bụi phủ. Người dân nơi đây quen thuộc từng tiếng chó sủa, từng bước chân người đi chợ. Vậy nên chuyện gì “lệch nhịp” một chút cũng thành đề tài bàn tán, huống gì chuyện ông Cụ Lãm — bảy mươi hai tuổi, mắt còn tinh, lưng vẫn thẳng — ngày nào cũng mua hai chục ký thịt. Ban đầu, ai cũng nghĩ ông mua giùm nhà nào. Nhưng ngày này qua ngày khác, tháng này sang tháng khác, ông vẫn đèo chiếc xe đạp cọc cạch đến chợ, dừng trước quầy thịt bà Hoa, giọng khàn đặc: – Cô lấy cho tôi hai mươi ký như hôm qua. Người bán thịt nhìn ông, không dám hỏi nhiều. Có lần bà nhỏ giọng: – Mua gì mà nhiều vậy bác? Nhà bác có bao nhiêu người? Ông chỉ cười, ánh mắt như né tránh: – À… tôi dùng. Cô cứ bán đi. Câu trả lời nghe mơ hồ. Lần đầu thấy lạ, lần sau càng lạ hơn khi bà Hoa nhận ra ông trả tiền bằng những tờ tiền đã được xếp rất thẳng, sạch sẽ, như vừa được cất kỹ đâu đó. Không phải tiền trợ cấp, không phải tiền bán ruộng. Tiếng đồn lan ra xóm: “Ông Lãm nuôi chó dữ để giữ nhà.” “Không, ổng nuôi lợn lậu trong nhà.” “Hay là ổng buôn bán thứ gì bí ẩn?” Có người còn thì thầm: “Nhà ổng có tiếng động lạ ban đêm đó…” 👇

Nhận xét