Full Một buổi chiều, cá rô từ dưới đồng đồng nhảy lên bờ rồi bay ngược vào sân nhà ông Năm. Dân thôn bản;/ng lo/ạn tưởng sắp có l/ũ. Đêm đó, đất trong sân ru::ng nhẹ, rồi một mảng sân lắng xuống , để l;/ộ một con đường cống b/í m/ật tạo cả làng ch-t yên tĩnh … Làng Thạch Cổ nằm yên bình bên dòng sông Quê. Cuộc sống nơi đây lướt chậm rãi, được đo bằng tiếng gáy của gà, mùa lúa đòn và những cơn giật gân truyền miệng từ chợ xã. Ông Năm, chủ nhân nhà cổ kính nhất làng, đã sống gần bảy năm ở đó, quen thuộc với từng tiếng động của đất trời. Nhưng buổi chiều hôm nay, tự động x/ử l/ý lại một cách b;/ất ng/ờ. Mặt trời bắt đầu ẩn sau rặng tre, đủ màu vàng cánh đồng lúa vừa xong. Ông Năm đang ngồi uống trà ngoài hiên, thưởng thức sóng gió mát rượi. đậm, một tiếng động lạ từ bờ biển ruộng. Không cần phải tăng tốc bình thường của cá, mà là một âm thanh đập mạnh, mạnh mẽ, như hàng trăm kí/ch thí;/ch né/m xuố/ng bù/n cùng lúc. Ông Năm đứng dậy, mờ mắt nhìn. Cảnh tượng trước mắt tạo ly trà trên tay ông r;/ơi xu//ống đất, ta;/n tà;/nh. Bên dưới cánh đồng kh/ô n;/ứt, nơi chỉ còn lại một lớp bồi và một ít vũng nước đọng, hàng ngàn con cá rô đồng đang đồng loạt nhảy lên. Chúng tôi không chỉ nhảy múa trong vũng nước mà chúng tôi dùng sức và sức mạnh của mình để lướt trên bùn, rồi bơi ngư/ợc lên con mương c/ạn dẫn vào làng. Những con cá rô đồng, thân đen nhẻm, đôi mắt lồi, mang theo sự số/ng só/t của ruộng đồng, đang điê;/n cu//ồng trườ/n lên mặt đất. Rồi, điều kinhhoang hơn xảy ra: Chúng ta bắt đầu tĩnh lặng vào sân nhà ông Năm . Mỗi con cá rô là một dòng nước nhỏ, một vẻ đẹp vây quanh là một mái chèo, chúng lướt qua bậc tam cấp, bă/ng qua lối đi lát gạch lát phong. Cả sân nhà ông Năm ngập tràn trong tiếng ồ;/n à/o, tiếng bìm bõm của hàng ngàn con cá đang cố gắng đi kiếm thứ gì đó mà chỉ họ mới biết. Chúng tôi vây quanh nước cũ, chúng tôi trườn dưới bóng cây khế, chúng tôi tạo thành một tấm thảm cá rô dày đặc. Dân làng nghe thấy tiếng ồ,/n à/o b::ất ng::ờ tiếp nối. Cảnh báo biểu tượng đó khiến họ thực sự bù/ng n;/ổ. “Tr;/ời ơ//i! Cá rô nhảy lên bờ! Cá rô điê;/n rồi!” Bà tám hà/ng lo/ạt hé;/t lê//n, mặt cắ//t không còn m-u. “Năm ơi, mau lên đi! Đây là bá;/o đấy! Sắp có l//ũ lớ//n rồi, cá mới chạy như thế!” Ông Bảy ru?:n ru:n nói, cố kéo tay ông Năm. Trong văn hóa dân gian vùng này, cá đồng nhảy lên bờ biển, đặc biệt là cá rô, luôn là n;/ ổi g//ở. Nó báo hiệu một trận đấu lớn, hay một t::ai ươ;/ng mà đất đai không thể chứ;/a được nữa. Ông Năm lắc đầu, ánh mắt ông không s;/ợ l//ũ, mà s;/ợ một thứ v:ô hì::nh, một lời giải thích không thể gọi tên. Ông sống ở đây lâu năm, ông chưa từng thấy loài cá rô nào lại chọn kh;/í du//ng vào sân nhà người. “Không phải l;/ũ đâu,” Ông năm thề;/u thà;/o. “Chúng tôi đang tìm kiếm một cái gì đó… hoặc đang ch::ạy trố::n kh/ỏi một cái gì đó.” Đến khi màn đêm buông xuống, có thứ gì đó...Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Nhận xét