Chuyển đến nội dung chính
Full Đi ᴄôɴɢ ᴛáᴄ về giữa đêᴍ, nhìn chiếc váy hồng vợ ᴍặᴄ ᴛʀáɪ và vệt nước trên giường, tôi ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ... Hôm đó, tôi đi công tác ba ngày ở TP.HCM. Theo kế hoạch, tối nay mới về, nhưng công việc kết thúc sớm nên tôi quyết định đổi vé, bay về Hà Nội ɴɢᴀʏ ᴛʀᴏɴɢ đêᴍ. Tôi định nhắn cho vợ một tiếng, rồi lại thôi — “Để dành làm cô ấy ʙấᴛ ɴɢờ.” Tôi về đến nhà khi đồng hồ đã gần điểm 1 giờ sáng. Căn nhà ᴛốɪ ᴏᴍ, ᴄʜỉ ᴄòɴ áɴʜ đèɴ ɴɢủ ʏếᴜ ớᴛ hắt ra từ phòng. Tôi ɴʜẹ ɴʜàɴɢ ᴍở ᴄửᴀ, ʟòɴɢ ᴛʀàɴ ɴɢậᴘ ᴄảᴍ xúᴄ, ᴄʜỉ ᴍᴏɴɢ đượᴄ ôᴍ vợ từ phía sau sau mấy ngày xa cách. Nhưng… tôi ᴋʜựɴɢ ʟạɪ. Thảo nằm nghiêng, quay lưng về phía cửa. Trên người cô là chiếc váy hồng phấn quen thuộc — nhưng bị ᴍặᴄ ɴɢượᴄ. Bên cạnh cô, ga ɢɪườɴɢ ʟấᴍ ᴛấᴍ ɴʜữɴɢ ᴠệᴛ ẩᴍ ᴍờ ᴍờ ɴʜư ᴄó ᴀɪ ᴠừᴀ ʟàᴍ đổ ɴướᴄ. ᴛɪᴍ ᴛôɪ đậᴘ ᴅồɴ ᴅậᴘ. ᴍộᴛ ᴄảᴍ ɢɪáᴄ ʙấᴛ ᴀɴ, ɴɢʜ:ẹɴ ʟạɪ ɴơɪ ᴄổ ʜọɴɢ. Tại sao vợ lại ᴍặᴄ ᴠáʏ ᴛʀáɪ? Tại sao trên ɢɪườɴɢ lại có ᴠệᴛ ɴướᴄ ʟạ như vậy? Hàng loạt suy nghĩ đᴇɴ ᴛốɪ ậᴘ đếɴ, khiến tôi gần như ᴋʜôɴɢ ᴛʜở ɴổɪ. Tôi ᴄố ᴛʀấɴ ᴛĩɴʜ, ʙướᴄ ʟạɪ ɢầɴ, ɢɪọɴɢ ʀᴜɴ ʀᴜɴ ʜỏɪ: – Em… sao lại ᴍặᴄ ᴠáʏ ᴛʀáɪ thế này? Thảo ɢɪậᴛ ᴍìɴʜ ᴍở ᴍắᴛ, ɴɢơ ɴɢáᴄ ɴʜìɴ ᴛôɪ, ʀồɪ ʟắᴘ ʙắᴘ: – Anh… về rồi à? Sao anh ᴋʜôɴɢ ʙáᴏ ᴛʀướᴄ… Câu nói ɴɢậᴘ ɴɢừɴɢ, áɴʜ ᴍắᴛ ʜᴏᴀɴɢ ᴍᴀɴɢ ᴄủᴀ ᴄô ᴋʜɪếɴ ʟòɴɢ ᴛôɪ ᴄàɴɢ ᴛʜêᴍ ʀốɪ ʙờɪ…
Bài đăng phổ biến từ blog này
Nhận xét
Đăng nhận xét