Chuyển đến nội dung chính
Full Đi ᴄôɴɢ ᴛáᴄ ɢặᴘ ᴠợ ᴄũ ʙèɴ “ᴛʀᴀɴʜ ᴛʜủ ᴍộᴛ đêᴍ”, sáng ra, tôi ᴛê ᴅạɪ khi nhìn ᴛìɴʜ ᴘʜí dưới gối là 1 triệu đồng, nhưng sự thật phía sau càng khiến tôi đᴀᴜ ʟòɴɢ hơn... Bảy năm trước, tôi và Mai ʟʏ ʜôɴ. Không vì ᴘʜảɴ ʙộɪ, cũng chẳng vì ʜếᴛ ʏêᴜ, ᴍà ᴠì ɴʜữɴɢ ᴄãɪ ᴠã ɴʜỏ ɴʜặᴛ ᴄʜấᴛ ᴄʜồɴɢ. Khi ấy, tôi ɴóɴɢ ɴảʏ, íᴄʜ ᴋỷ, nghĩ rằng “ᴛʜɪếᴜ ɴʜᴀᴜ ᴛʜì ᴠẫɴ sốɴɢ đượᴄ”. Mai ʟặɴɢ ʟẽ ký đơn, mang theo vài bộ quần áo và ʙɪếɴ ᴍấᴛ ᴋʜỏɪ ᴄᴜộᴄ đờɪ tôi. Từ đó, tôi không còn gặp lại cô. Tin tức về Mai cũng như trôi vào khoảng không. Cho đến tháng trước, khi công ty cử tôi đi công tác ở Nha Trang. ᴋʜáᴄʜ sạɴ sang trọng ven biển. Sau một ɴɢàʏ ᴅàɪ ʜọᴘ ʜàɴʜ, tôi bước vào thang máy thì sữɴɢ người: Mai đứng đó. Cô mặc váy xanh navy, tóc xoã nhẹ, ánh mắt hơi ɴɢỡ ɴɢàɴɢ ɴʜưɴɢ ʀồɪ ɴʜᴀɴʜ ᴄʜóɴɢ ᴍỉᴍ ᴄườɪ: – Lâu quá rồi… – Ừ… thật không ngờ lại gặp em ở đây. Chúng tôi trò chuyện vài câu, mới biết cô cũng đi ᴄôɴɢ ᴛáᴄ. ᴋʜɪ ᴛʜᴀɴɢ ᴍáʏ đếɴ ᴛầɴɢ ᴛôɪ, ᴛôɪ ɴɢậᴘ ɴɢừɴɢ: – Tối nay… mình ᴜốɴɢ gì đó nhé? Mai nhìn tôi ᴠàɪ ɢɪâʏ, ᴋʜóᴇ ᴍôɪ ɴʜếᴄʜ ʟêɴ: – Được. Tối hôm đó, dưới ánh đèn vàng mờ, chúng tôi ᴜốɴɢ ʀượᴜ ᴠà ɴóɪ ᴄʜᴜʏệɴ đếɴ ᴛậɴ ᴋʜᴜʏᴀ. Lúc tiễn nhau về, bước chân tôi không rẽ sang phòng mình, mà đi theo cô. Không ai nói thêm lời nào, chỉ có ᴄáɪ ôᴍ sɪếᴛ ᴄʜặᴛ ᴠà ʜơɪ ᴛʜở ɢấᴘ ɢáᴘ. Đêᴍ ấʏ, ᴍọɪ ᴛʜứ ᴅɪễɴ ʀᴀ ɴʜư ᴍộᴛ sự ʙù đắᴘ – ʜᴏặᴄ ᴍộᴛ ʟầɴ ʏếᴜ ʟòɴɢ. Tôi không nghĩ về quá khứ, cũng chẳng nghĩ về tương lai. Chỉ biết mình muốn ɢɪữ ʟấʏ ᴄảᴍ ɢɪáᴄ ǫᴜᴇɴ ᴛʜᴜộᴄ ɴàʏ ʟâᴜ hơn một chút. Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong ánh nắng dịu. Mai đã rời phòng. Tôi đưa tay sang bên cạnh, chạm vào một vật lạ. Nhấc gối lên, tôi ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ... Mời quý độc giả xem tiếp dưới phần bình luận, chọn Tất cả bình luận
Bài đăng phổ biến từ blog này
Nhận xét
Đăng nhận xét