Full Đêm nào cũng vậy, đều đặn cứ 11h đêm là cô giúp việc lại lẳng lặng đi vào phòng bố chồng cùng 1 cái khăn trắng, tôi bí mật 'r;;ình xem' qua khe cửa thì 'ch/ế/t s/ữ/ng' với 'cảnh tượng khó tin' trước mắt Tôi sống cùng bố từ khi kết hôn. Những năm đầu, tôi chăm sóc ông từ bữa ăn, ly nước, áo ấm đến giấc ngủ. Ông quen tôi đến mức hễ đau đầu, đau lưng, đau gối đều gọi. Tôi cũng quen với việc chăm. Nhưng mọi thứ đã thay đổi từ khi tôi s;;inh con. Đứa con đầu lòng của tôi – bé Mỡ – chào đời vào một ngày mưa tầm tã. Cuộc sống sau s;;;inh như cuốn tôi vào một vòng xoáy mới: cho b/ú, tắm b/é, thay tã, dỗ ngủ. Ngày nào cũng tất bật. Tôi gần như không còn thời gian thở, nói gì đến việc chăm sóc bố chồng. Lâm thấy vậy thì thương tôi lắm. Một buổi sáng anh đắn đo nhóm bếp pha cà phê rồi nói: – Hay là… mình thuê giúp việc đi em. Anh thấy em c/ự/c quá. Tôi vốn ngại người lạ vào nhà, nhưng nghĩ đến đôi mắt thâm quầng của mình mỗi sáng, tôi gật đầu. Thế là cô Sen xuất hiện – một phụ nữ tầm 45 t/uổi, người g/ầ/y nhưng khỏe, tóc buộc gọn, giọng nói khàn nhưng dễ nghe. Cô làm việc đều tay, sạch sẽ, ngăn nắp, nói năng lễ phép. Bố chồng tôi cũng quý, thậm chí hay nói: – Con Sen nó siêng. Việc này để nó làm, con cứ chăm thằng nhỏ. Tôi cũng an tâm hơn. Cho đến một ngày… Mọi thứ bắt đầu từ tiếng cửa mở khẽ lúc khuya. Đêm đó, tôi đang ru Mỡ ngủ thì nghe tiếng “cạch” – tiếng cửa phòng bố mở. Ban đầu tôi không để ý. Nhưng năm phút sau, tôi nghe tiếng chân ai đó bước vào phòng ông. Tôi thò đầu ra khỏi cửa phòng mình, và… đó là cô Sen. Cô cầm theo một cái chậu nhỏ và khăn, đi thẳng đến phòng bố chồng rồi...Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Nhận xét