Chuyển đến nội dung chính
Full Con trai tôi đ;/è ch//ặt vai tôi xuống ghế, còn con dâu thì đ;/ổ nước muối vào mi;/ệng tôi, đảm bảo là 'rử/a sạ;/ch s//ẽ đi'. Chúng tôi gọi tôi là b;/à gi//à v::ô dụ::ng, ă//n b;/ám, số//ng ch//ỉ phi//ền. Chúng tôi tưởng tượng tôi l::ú lẫ::n, yế;/u đu//ối, nói làm gì ở bên ngoài đó. Nhưng họ không biết suốt nhiều tuần nay tôi đã âm thầm viết lại những điều x;/ấu x//a của họ. Và chính lần này… họ đã đưa cho tôi bằ//ng chứ;/ng cu//ối cù//ng mà tôi cần để làm cho cả hai đứa trẻ trước họ hàng và cô;/ng a//n... Bà Tư ngồi như một pho tượng c/ũ k/ỹ ở ghế sofa góc lạnh, nhìn ánh nắng chiều loang trên sàn đá cẩm thạch của căn hộ biệt thự. Mùi thức ăn sang trọng mời từ bếp, nhưng đối với bà, căn nhà này luôn chìm trong một thứ m;/ùi kh//ó ch//ịu: m;/ùi tiề::n bạ::c bố//c lên từ lò//ng tha//m, và m;/ùi b//ất ng//ờ chu::a chu::a ch::át. Bà Tư không còn là phụ nữ s;/ắc, nhanh chóng phòng thủ ngày nào. C;/ú chiế;/n đấ//u nhẹ nhàng đã đi một phần sức mạnh, tạo nên bước chân bà ch;/ậm và lời nói đôi lúc ngắ//c ng//ứ. Bà trở thành gá//nh nặ//ng, thành cái bó;/ng luẩ//n tr//ốn trong căn nhà mà đáng lẽ ra, bà phải là chủ nhân danh dự. Hùng, con trai lòng của bà, và Lan, con dâu, đừng bao giờ b;/ỏ l//ỡ cơ hội để nhắc bà về vị trí mới của mình. “B//à gi//à v;/ô dụ//ng,” Lan thường buông lời, giọng s::ắc như d-o m;//ổ, khi thấy bà Tư cố gắng chứng chăn. "Ăn thì kh;/ỏe, ng/ủ thì gi/ỏi, nhưng được cái gì ngoài dố/c và t/ổ cố gắng? Yên yên đó cho chiế;/n đấ//u chân người ta." Hùng ít nói hơn, nhưng sự im lặng và ánh mắt giậ::n d::ữ của lử;/a còn đa//u hơn cơ/n giậ//n d//ữ. Điề::m tin rằng, kính của bà đã l;/ú lẫ//n, chỉ biết Kh/ó và hơn là không l//o lắ//ng. Chúng tôi tin rằng, người phụ nữ này đã m/ất hết khả năng khá;/ng c//ự, sống như một cây tầ::m g::ửi chờ ch-t. Nhưng họ đã nói rồi. Hoàn toàn s;/ai. Nhiều tuần nay, dưới lớp ló//t nạ;/m và trong túi cứng áo cũ kỹ, Bà Tư đã âm thầm thực hiện một công việc mà cả Hùng và Lan không bao giờ tưởng tượng được. Bà không được trộ;/n lẫ//n. Trí nhớ của bà, đặc biệt là về những chuyện xấ//u x//a, lại vô cùng sắ/c b/én. Khi chúng tôi tưởng bà đang ngủ gà ngủ gật, bà đang theo dõi. Khi chúng tôi bà nghĩ ngâm nga kinh Phật, bà đang viết â;/m. Công cụ của bà là một chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ, mà Hùng đã sáng cho bà vì bà chỉ cần nó để gọi cho người làm cũ của mình. Chiếc điện thoại đó, dưới bàn tay chạy của bà, đã trở thành v//ũ kh;/í sắ/c bé/n nhất. Mỗi đêm, khi Hùng và Lan ngủ nói trong căn hộ lớn, Bà Tư lại b;/ò d//ậy. Bên dưới ánh đèn flash m//ờ, bà mở nhật ký ký cũ, cẩn thận ghi lại ngày, giờ và nội dung cuộc đối thoại. Ngày 15/10:... Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇
Bài đăng phổ biến từ blog này
Nhận xét
Đăng nhận xét