Full CҺồпg Và Mẹ CҺồпg Lột Hết Quầп Áo Coп Dȃu Maпg Bầu Đuổι KҺỏι NҺà – Tờ Gιấү KҺιếп Họ PҺảι Cȃm Lặпg! Tôi – Hạnh – lấy chồng năm 24 tuổi, khi vừa ra trường và có công việc ổn định ở thành phố. Người ta vẫn nói tôi may mắn vì được gả vào gia đình khá giả, chồng – Quân – là nhân viên ngân hàng, còn mẹ chồng buôn bán nhà đất. Nhưng chỉ những ai từng sống cùng mẹ chồng mới hiểu, sự hào nhoáng bề ngoài chưa bao giờ là bảo chứng cho hạnh phúc bên trong. Ngay từ ngày đầu về làm dâu, tôi đã cảm nhận được ánh mắt soi xét và lời nói chua cay của bà. – Con gái nhà quê như cô mà bước chân vào nhà này là phúc ba đời của cô rồi đấy! – bà nói trước mặt họ hàng. Tôi cố nhẫn nhịn. Nghĩ rằng chỉ cần mình ngoan ngoãn, chăm chỉ thì mọi thứ sẽ dần thay đổi. Nhưng không, sự khinh miệt của bà mỗi ngày một rõ hơn, còn chồng tôi thì chẳng bao giờ đứng về phía vợ. Khi biết mình mang thai, tôi đã mừng rơi nước mắt. Tôi tưởng tin vui này sẽ khiến mẹ chồng dịu dàng hơn, chồng tôi quan tâm hơn. Nhưng đáp lại chỉ là một câu lạnh lùng từ bà: – Giữ được thì giữ, không thì thôi. Nhà này đâu thiếu người nối dõi! Chồng tôi thì mải mê nhậu nhẹt, về nhà là lăn ra ngủ, chưa một lần hỏi tôi ăn uống thế nào, có mệt không. Những tháng đầu thai kỳ, tôi bị nghén nặng, ăn gì cũng nôn. Vậy mà bà vẫn bắt tôi giặt giũ, nấu nướng, bê từng thùng gạo, thùng nước. Tôi nói không nổi nữa, bà lập tức quát: – Cô tưởng có thai là bệnh hả? Ngày xưa tôi mang bầu Quân vẫn đi cấy từ sáng tới tối, chứ không phải nằm ăn rồi kêu! Hôm đó, tôi đang rửa bát thì bất ngờ chóng mặt, ngã xuống nền bếp. Tôi tỉnh lại thì thấy mình nằm trên giường, chồng và mẹ chồng đứng bên. – Cô mang cái bụng này mà dám qua lại với người khác! – bà Tư quát. Tôi sững sờ: – Mẹ… mẹ nói gì vậy? Bà ném vào mặt tôi mấy tấm ảnh chụp tôi đi cùng một đồng nghiệp nam ra quán ăn trưa. – Cô đừng chối! Nhà này không chứa loại đàn bà lăng loàn! Tôi run rẩy: – Đó là anh Tuấn – đồng nghiệp phòng con, anh ấy đưa con đi khám thai vì con bị đau bụng hôm qua… Nhưng không ai chịu nghe. Chồng tôi đỏ mặt, nắm chặt tay thành nắm đấm: – Cô muốn ở với nó thì biến ngay khỏi đây! Bà Tư lao tới, lôi tôi dậy, vừa chửi vừa lột hết quần áo trên người tôi. Tôi cố giằng lại, nước mắt giàn giụa: – Mẹ… con đang mang thai… xin mẹ đừng làm thế…Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Nhận xét