Full CҺấп Độпg Nam ĐịпҺ: PҺát Hιệп TҺaι NҺι Kỳ Lạ Troпg Lò Mổ Heo Và Lờι Cȏ Đồпg NҺập Xác… Vùng quê Yên Tiến, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định vốn dĩ bình yên như bao làng quê khác – sáng có tiếng gà gáy, trưa nắng hanh hao hong rơm, tối đến trẻ con tụm năm tụm ba chơi trốn tìm trước sân đình. Thế nhưng tất cả sự yên bình đó đã bị phá vỡ vào một đêm đầu tháng Bảy, khi một phát hiện kinh hoàng xảy ra tại lò mổ heo cũ của ông Trực – người đàn ông góa vợ sống một mình ở cuối làng. Ông Trực vốn là người ít nói, sống khép kín, hàng xóm chẳng ai thân. Ông sống nhờ nghề mổ heo thuê, cũng chẳng giàu có gì, nhưng đủ ăn đủ mặc. Lò mổ ấy do ông dựng tạm từ hơn chục năm trước, nằm khuất sau rặng bạch đàn, cách khu dân cư gần trăm mét. Ban ngày heo kêu, dao xả, máu chảy đỏ nền xi măng. Ban đêm, gió thổi qua khe cửa sắt rít lên từng hồi, người yếu bóng vía đi ngang đều rợn người. Dân làng lâu dần quen, chẳng ai để tâm. Mãi cho tới đêm đó… Trời oi bức, mây đen kéo tới, lấp cả ánh trăng. Ông Trực dậy sớm hơn thường lệ vì sáng mai có khách đặt làm sớm. Từ trong nhà bước ra, tay ông xách đèn pin, chân mang đôi ủng nhựa dính bùn. Cửa lò mở ra phát ra tiếng kêu ken két chát chúa. Ông lẩm bẩm: “Lâu rồi chưa tra dầu, mai phải xiết lại mấy cái bản lề…” Thế nhưng chưa kịp bước vào, ông đứng khựng lại vì thấy giữa nền xi măng đọng máu cũ, có thứ gì đó nằm động đậy. Ban đầu ông nghĩ là chuột hay mèo hoang, nhưng ánh đèn pin lia tới khiến ông lảo đảo: đó là một vật thể nhỏ bé, quấn trong chiếc bao tải dính máu – là một… thai nhi. Hình hài đứa bé rõ ràng: đầu to, thân hình gầy guộc, tay chân đủ ngón nhưng teo tóp. Da tím tái, lạnh ngắt. Gương mặt dị dạng đến rợn người: mắt to lồi, mũi tẹt như không có sống, miệng hé ra như đang cố kêu cứu. Thứ ấy không giống người, cũng chẳng giống súc vật. Ông Trực thét lên một tiếng thất thanh, ngã ngồi xuống đất. Cái đèn pin rơi xuống vũng máu rồi tắt ngúm. Không nghĩ ngợi gì, ông vùng chạy ra khỏi lò, chân vấp ngã tới ba lần, lao thẳng ra trụ sở công an xã kêu cứu. Chỉ chưa đầy một tiếng sau, công an có mặt. Khu vực lò mổ bị phong tỏa, dân làng kéo nhau ra xem đông nghịt. Ai cũng xì xào bàn tán, người thì bảo ông Trực nuôi ngải, người thì nghi ông giết người phi tang. Sự việc nhanh chóng lan truyền khắp huyện. Bác sĩ pháp y từ thành phố được cử xuống. Kết luận khiến tất cả chết lặng: đó là một thai nhi khoảng 7 tháng tuổi, còn nguyên dây rốn, tử vong chưa đến một giờ trước khi được phát hiện. Càng đáng sợ hơn, là cấu trúc khuôn mặt cho thấy dị tật bẩm sinh nghiêm trọng, có dấu hiệu biến dạng tế bào mà khoa học chưa lý giải được. Vậy ai đã đưa thai nhi ấy tới lò mổ? Và tại sao lại chọn nơi đó? Công an lục soát toàn bộ lò mổ, nhà ông Trực và khu đất xung quanh. Không phát hiện dấu vết khả nghi nào, cũng không tìm thấy ai khả nghi ra vào khu vực trong đêm. Mọi khả năng đều rơi vào ngõ cụt. Trong lúc cơ quan điều tra còn đang thu thập chứng cứ, thì dân làng đã tự đồn thổi những câu chuyện rùng rợn. Có người quả quyết từng thấy ông Trực nói chuyện với “ai đó” giữa đêm. Có bà hàng xóm từng nghe tiếng khóc oe oe như trẻ sơ sinh phát ra từ lò mổ vào lúc 2 giờ sáng. Mỗi người một lời, càng nói càng ly kỳ. Đỉnh điểm là khi con gái bà Phượng – chủ tiệm vàng lớn nhất xã – đột nhiên sốt cao, mê man, miệng luôn lẩm bẩm: “Mẹ ơi, chị mặt đen kéo chân con, chị khóc nhiều lắm…” Quá sợ hãi, bà Phượng mời một cô đồng nổi tiếng tên Tuyết Linh từ Hải Phòng về làm lễ trừ tà. Cô Linh vừa đặt chân vào đầu làng đã cau mày: “Đất này âm nặng, người chết không siêu thoát…” Người dân tò mò tụ tập rất đông. Lễ được tổ chức ngay tại khu đất trống trước lò mổ. Cô Linh mặc áo đỏ, tay cầm bó nhang, mắt nhắm nghiền. Gió nổi lên từng cơn, bầu trời chuyển xám. Xem tiêsp ở dưới phần bình luận👇👇👇
CҺấп Độпg Nam ĐịпҺ: PҺát Hιệп TҺaι NҺι Kỳ Lạ Troпg Lò Mổ Heo Và Lờι Cȏ Đồпg NҺập Xác…
Vùng quê Yên Tiến, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định vốn dĩ bình yên như bao làng quê khác – sáng có tiếng gà gáy, trưa nắng hanh hao hong rơm, tối đến trẻ con tụm năm tụm ba chơi trốn tìm trước sân đình. Thế nhưng tất cả sự yên bình đó đã bị phá vỡ vào một đêm đầu tháng Bảy, khi một phát hiện kinh hoàng xảy ra tại lò mổ heo cũ của ông Trực – người đàn ông góa vợ sống một mình ở cuối làng.
Ông Trực vốn là người ít nói, sống khép kín, hàng xóm chẳng ai thân. Ông sống nhờ nghề mổ heo thuê, cũng chẳng giàu có gì, nhưng đủ ăn đủ mặc. Lò mổ ấy do ông dựng tạm từ hơn chục năm trước, nằm khuất sau rặng bạch đàn, cách khu dân cư gần trăm mét. Ban ngày heo kêu, dao xả, máu chảy đỏ nền xi măng. Ban đêm, gió thổi qua khe cửa sắt rít lên từng hồi, người yếu bóng vía đi ngang đều rợn người. Dân làng lâu dần quen, chẳng ai để tâm. Mãi cho tới đêm đó…
Trời oi bức, mây đen kéo tới, lấp cả ánh trăng. Ông Trực dậy sớm hơn thường lệ vì sáng mai có khách đặt làm sớm. Từ trong nhà bước ra, tay ông xách đèn pin, chân mang đôi ủng nhựa dính bùn. Cửa lò mở ra phát ra tiếng kêu ken két chát chúa. Ông lẩm bẩm: “Lâu rồi chưa tra dầu, mai phải xiết lại mấy cái bản lề…”
Thế nhưng chưa kịp bước vào, ông đứng khựng lại vì thấy giữa nền xi măng đọng máu cũ, có thứ gì đó nằm động đậy. Ban đầu ông nghĩ là chuột hay mèo hoang, nhưng ánh đèn pin lia tới khiến ông lảo đảo: đó là một vật thể nhỏ bé, quấn trong chiếc bao tải dính máu – là một… thai nhi.
Hình hài đứa bé rõ ràng: đầu to, thân hình gầy guộc, tay chân đủ ngón nhưng teo tóp. Da tím tái, lạnh ngắt. Gương mặt dị dạng đến rợn người: mắt to lồi, mũi tẹt như không có sống, miệng hé ra như đang cố kêu cứu. Thứ ấy không giống người, cũng chẳng giống súc vật.
Ông Trực thét lên một tiếng thất thanh, ngã ngồi xuống đất. Cái đèn pin rơi xuống vũng máu rồi tắt ngúm. Không nghĩ ngợi gì, ông vùng chạy ra khỏi lò, chân vấp ngã tới ba lần, lao thẳng ra trụ sở công an xã kêu cứu.
Chỉ chưa đầy một tiếng sau, công an có mặt. Khu vực lò mổ bị phong tỏa, dân làng kéo nhau ra xem đông nghịt. Ai cũng xì xào bàn tán, người thì bảo ông Trực nuôi ngải, người thì nghi ông giết người phi tang. Sự việc nhanh chóng lan truyền khắp huyện.
Bác sĩ pháp y từ thành phố được cử xuống. Kết luận khiến tất cả chết lặng: đó là một thai nhi khoảng 7 tháng tuổi, còn nguyên dây rốn, tử vong chưa đến một giờ trước khi được phát hiện. Càng đáng sợ hơn, là cấu trúc khuôn mặt cho thấy dị tật bẩm sinh nghiêm trọng, có dấu hiệu biến dạng tế bào mà khoa học chưa lý giải được.
Vậy ai đã đưa thai nhi ấy tới lò mổ? Và tại sao lại chọn nơi đó?
Công an lục soát toàn bộ lò mổ, nhà ông Trực và khu đất xung quanh. Không phát hiện dấu vết khả nghi nào, cũng không tìm thấy ai khả nghi ra vào khu vực trong đêm. Mọi khả năng đều rơi vào ngõ cụt.
Trong lúc cơ quan điều tra còn đang thu thập chứng cứ, thì dân làng đã tự đồn thổi những câu chuyện rùng rợn. Có người quả quyết từng thấy ông Trực nói chuyện với “ai đó” giữa đêm. Có bà hàng xóm từng nghe tiếng khóc oe oe như trẻ sơ sinh phát ra từ lò mổ vào lúc 2 giờ sáng. Mỗi người một lời, càng nói càng ly kỳ.
Đỉnh điểm là khi con gái bà Phượng – chủ tiệm vàng lớn nhất xã – đột nhiên sốt cao, mê man, miệng luôn lẩm bẩm: “Mẹ ơi, chị mặt đen kéo chân con, chị khóc nhiều lắm…”
Quá sợ hãi, bà Phượng mời một cô đồng nổi tiếng tên Tuyết Linh từ Hải Phòng về làm lễ trừ tà. Cô Linh vừa đặt chân vào đầu làng đã cau mày: “Đất này âm nặng, người chết không siêu thoát…”
Người dân tò mò tụ tập rất đông. Lễ được tổ chức ngay tại khu đất trống trước lò mổ. Cô Linh mặc áo đỏ, tay cầm bó nhang, mắt nhắm nghiền. Gió nổi lên từng cơn, bầu trời chuyển xám.
Xem tiêsp ở dưới phần bình luận👇👇👇…
Vùng quê Yên Tiến, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định vốn dĩ bình yên như bao làng quê khác – sáng có tiếng gà gáy, trưa nắng hanh hao hong rơm, tối đến trẻ con tụm năm tụm ba chơi trốn tìm trước sân đình. Thế nhưng tất cả sự yên bình đó đã bị phá vỡ vào một đêm đầu tháng Bảy, khi một phát hiện kinh hoàng xảy ra tại lò mổ heo cũ của ông Trực – người đàn ông góa vợ sống một mình ở cuối làng.
Ông Trực vốn là người ít nói, sống khép kín, hàng xóm chẳng ai thân. Ông sống nhờ nghề mổ heo thuê, cũng chẳng giàu có gì, nhưng đủ ăn đủ mặc. Lò mổ ấy do ông dựng tạm từ hơn chục năm trước, nằm khuất sau rặng bạch đàn, cách khu dân cư gần trăm mét. Ban ngày heo kêu, dao xả, máu chảy đỏ nền xi măng. Ban đêm, gió thổi qua khe cửa sắt rít lên từng hồi, người yếu bóng vía đi ngang đều rợn người. Dân làng lâu dần quen, chẳng ai để tâm. Mãi cho tới đêm đó…
Trời oi bức, mây đen kéo tới, lấp cả ánh trăng. Ông Trực dậy sớm hơn thường lệ vì sáng mai có khách đặt làm sớm. Từ trong nhà bước ra, tay ông xách đèn pin, chân mang đôi ủng nhựa dính bùn. Cửa lò mở ra phát ra tiếng kêu ken két chát chúa. Ông lẩm bẩm: “Lâu rồi chưa tra dầu, mai phải xiết lại mấy cái bản lề…”
Thế nhưng chưa kịp bước vào, ông đứng khựng lại vì thấy giữa nền xi măng đọng máu cũ, có thứ gì đó nằm động đậy. Ban đầu ông nghĩ là chuột hay mèo hoang, nhưng ánh đèn pin lia tới khiến ông lảo đảo: đó là một vật thể nhỏ bé, quấn trong chiếc bao tải dính máu – là một… thai nhi.
Hình hài đứa bé rõ ràng: đầu to, thân hình gầy guộc, tay chân đủ ngón nhưng teo tóp. Da tím tái, lạnh ngắt. Gương mặt dị dạng đến rợn người: mắt to lồi, mũi tẹt như không có sống, miệng hé ra như đang cố kêu cứu. Thứ ấy không giống người, cũng chẳng giống súc vật.
Ông Trực thét lên một tiếng thất thanh, ngã ngồi xuống đất. Cái đèn pin rơi xuống vũng máu rồi tắt ngúm. Không nghĩ ngợi gì, ông vùng chạy ra khỏi lò, chân vấp ngã tới ba lần, lao thẳng ra trụ sở công an xã kêu cứu.
Chỉ chưa đầy một tiếng sau, công an có mặt. Khu vực lò mổ bị phong tỏa, dân làng kéo nhau ra xem đông nghịt. Ai cũng xì xào bàn tán, người thì bảo ông Trực nuôi ngải, người thì nghi ông giết người phi tang. Sự việc nhanh chóng lan truyền khắp huyện.
Bác sĩ pháp y từ thành phố được cử xuống. Kết luận khiến tất cả chết lặng: đó là một thai nhi khoảng 7 tháng tuổi, còn nguyên dây rốn, tử vong chưa đến một giờ trước khi được phát hiện. Càng đáng sợ hơn, là cấu trúc khuôn mặt cho thấy dị tật bẩm sinh nghiêm trọng, có dấu hiệu biến dạng tế bào mà khoa học chưa lý giải được.
Vậy ai đã đưa thai nhi ấy tới lò mổ? Và tại sao lại chọn nơi đó?
Công an lục soát toàn bộ lò mổ, nhà ông Trực và khu đất xung quanh. Không phát hiện dấu vết khả nghi nào, cũng không tìm thấy ai khả nghi ra vào khu vực trong đêm. Mọi khả năng đều rơi vào ngõ cụt.
Trong lúc cơ quan điều tra còn đang thu thập chứng cứ, thì dân làng đã tự đồn thổi những câu chuyện rùng rợn. Có người quả quyết từng thấy ông Trực nói chuyện với “ai đó” giữa đêm. Có bà hàng xóm từng nghe tiếng khóc oe oe như trẻ sơ sinh phát ra từ lò mổ vào lúc 2 giờ sáng. Mỗi người một lời, càng nói càng ly kỳ.
Đỉnh điểm là khi con gái bà Phượng – chủ tiệm vàng lớn nhất xã – đột nhiên sốt cao, mê man, miệng luôn lẩm bẩm: “Mẹ ơi, chị mặt đen kéo chân con, chị khóc nhiều lắm…”
Quá sợ hãi, bà Phượng mời một cô đồng nổi tiếng tên Tuyết Linh từ Hải Phòng về làm lễ trừ tà. Cô Linh vừa đặt chân vào đầu làng đã cau mày: “Đất này âm nặng, người chết không siêu thoát…”
Người dân tò mò tụ tập rất đông. Lễ được tổ chức ngay tại khu đất trống trước lò mổ. Cô Linh mặc áo đỏ, tay cầm bó nhang, mắt nhắm nghiền. Gió nổi lên từng cơn, bầu trời chuyển xám.
Xem tiêsp ở dưới phần bình luận👇👇👇
Nhận xét
Đăng nhận xét