Full Buổi chiều đầu thu, trời đổ mưa lất phất

 Buổi chiều đầu thu, trời đổ mưa lất phất. Tại một vùng ngoại ô yên bình, tiếng còi xe cảnh sát vang lên phá tan không gian tĩnh mịch. Tin báo vừa gửi đến: một người đàn ông tên Lâm – con trai duy nhất của chủ trang trại cây cảnh lớn trong vùng – mất tích suốt hai ngày không tung tích.

Khi đội điều tra có mặt, căn biệt thự giữa vườn cây vẫn sáng đèn như thường. Mọi thứ ngăn nắp, sạch sẽ đến mức vô cảm. Không một dấu hiệu đột nhập, không đồ đạc bị xáo trộn — chỉ có mùi thuốc tẩy nồng nặc thoang thoảng từ phòng tắm, khiến Đại úy Nguyễn Hoàng Nam, điều tra viên dày dạn kinh nghiệm, thoáng rùng mình.

Người báo tin là Tuấn, con nuôi của gia đình, mới 21 tuổi. Hắn tỏ ra lo lắng, nói năng rành rọt:

– “Anh Lâm đi đâu tối hôm kia cháu không biết. Chỉ nghe tiếng xe đen dừng trước cửa, rồi anh đi mất, không quay lại.”

Câu nói nghe có vẻ hợp lý, nhưng bằng linh cảm nghề nghiệp, Đại úy Nam thấy có điều gì đó không khớp.

Người mất tích vừa trẻ, vừa khỏe, vừa không có lý do bỏ đi đột ngột. Còn căn nhà này… sạch đến mức lạnh lẽo.

Anh bước vào phòng tắm, tay khẽ chạm lên thành bồn rửa. Lạnh toát. Mùi hóa chất vẫn còn nồng, như vừa được tẩy rửa cách đó chưa lâu.

“Không ai dọn dẹp sạch sẽ như thế… trừ khi họ muốn xóa dấu vết,” – anh thầm nghĩ.

Những ngày sau đó, việc điều tra mở rộng dần hé lộ một vài dấu vết mờ nhạt.

Anh Lâm từng có xích mích với một đối thủ làm ăn – Phan Minh Tùng, chủ vườn cảnh ở tỉnh lân cận.

Tùng từng gửi tin nhắn đe dọa vì bị Lâm vượt mặt trong thương vụ lớn. Mọi nghi ngờ lập tức dồn vào hắn.

Nhưng khi bị triệu tập, Tùng đưa ra bằng chứng ngoại phạm rõ ràng – camera và hóa đơn khách sạn ở một hội chợ thương mại, cách hiện trường hàng trăm cây số.

Đường điều tra tạm thời tắc.

Song, khi rà soát tài chính, đội điều tra phát hiện: chỉ hai ngày trước khi mất tích, anh Lâm rút 400 triệu đồng tiền mặt từ tài khoản công ty, không hề báo lại cho kế toán hay gia đình. Tiền đi đâu? Ai biết? Không ai trả lời được.

Đại úy Nam quyết định quay lại biệt thự lần nữa.

Tuấn – cậu con nuôi – vẫn là người ra mở cửa, tỏ ra nhiệt tình hợp tác đến mức đáng ngờ.– “Chú muốn xem lại chỗ nào, cứ nói. Cháu đưa chú đi.”

Cách nói và ánh mắt của hắn có gì đó quá “trơn tru”, như thể đã tập dượt trước.

Khi đi ngang qua bếp, Nam dừng lại.

Một nồi áp suất lớn còn hơi ấm đặt trên bàn. Anh mở nắp – mùi ngũ vị hương xộc lên, nặng và lạ.– “Cậu nấu gì vào giữa trưa nắng thế này?” – Nam hỏi.Tuấn khẽ giật mình, rồi đáp nhanh:

– “Dạ, cháu nấu thức ăn cho chó, chú ạ. Cũng sắp thiu rồi.”

Nam khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt dừng lại trên vết trầy nhỏ nơi cổ tay phải của Tuấn – vết trầy mảnh, mới, như dấu cào.

Càng lúc, mảnh ghép trong đầu vị điều tra viên càng rõ. Anh yêu cầu cho kiểm tra toàn bộ khu đất quanh biệt thự, đồng thời âm thầm cho người theo dõi mọi liên lạc của Tuấn.

Kết quả không ngoài dự đoán: cậu con nuôi từng nợ hơn nửa tỷ đồng vì cờ bạc online, bị chủ nợ đe dọa nhiều ngày liền.

Thời hạn trả nợ trùng khớp chính xác với thời điểm anh Lâm biến mất.

Đại úy Nam lập kế hoạch “bắt rắn trong hang”.Một nhóm cảnh sát hóa trang giả làm dân xã hội đến đòi nợ, gây áp lực lên Tuấn.

Đúng như dự đoán, hắn hoảng loạn, gọi điện cầu cứu bạn bè, rồi khóa trái cửa, bật nhạc lớn, rót rượu uống liền mấy ly.

Khi hắn vừa ngả xuống ghế sofa, lực lượng công an ập vào, nói ngắn gọn:

– “Cậu cần được bảo vệ tạm thời. Có người dọa giết cậu. Đi với chúng tôi.”

Tuấn không kịp phản ứng, chỉ gật đầu lia lịa.

Ngay sau khi hắn rời khỏi biệt thự, đội kỹ thuật hình sự lập tức tiến hành kiểm tra bằng Luminol – chất phát quang đặc biệt để phát hiện vết máu dù đã bị lau chùi.

Chỉ trong giây lát, phòng tắm vốn sáng bóng liền rực lên ánh xanh lạnh lẽo.

Những vệt loang ngoằn ngoèo hiện rõ trên nền gạch – chứng cứ không thể chối cãi.

Dưới ao cá phía sau nhà, thợ lặn phát hiện nhiều túi nilon đen bị buộc chặt, bên trong là chất hữu cơ đang phân hủy.

Kết quả giám định sau đó khiến toàn đội im phăng phắc: mảnh xương và mô người trùng khớp ADN với anh Lâm.

Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Nhận xét