Chuyển đến nội dung chính
Full 12 năm làm dâu nhà người ta – bị coi như osin không lương cho đến một ngày khách quý bước và nhà chỉ tay vào tôi nói ” chính là cô ấy” khiến cả nhà cứng họng….. Tôi tên Nguyễn Thị Lan, làm dâu nhà chồng đã 12 năm, nhưng trong mắt mẹ chồng tôi—bà Nhàn—tôi chỉ là “con ở không lương”. Sáng nào cũng vậy: tôi dậy từ bốn rưỡi, lo bữa sáng, giặt giũ, dọn nhà, rồi chạy ra chợ mua đồ cho quán bún của gia đình. Bà Nhàn ngồi trên ghế, tay bấm điện thoại, miệng vẫn rít: “Chậm như rùa! Có mỗi chuyện quét nhà cũng không xong.” Chồng tôi, anh Huy, ít khi đứng về phía tôi. Anh chỉ nói câu quen thuộc: “Em nhịn mẹ chút, nhà mình yên ấm.” Tôi nhịn. Nhịn đến mức quen với việc ăn cơm nguội sau cùng, quen với câu “cô làm dâu mà vô tích sự”, quen với tiếng em chồng Thảo cười khẩy: “Chị Lan hợp làm giúp việc hơn.” Nhưng sáng nay, nhà tôi bỗng như có bão. Ông Tín—bố chồng—hớt hải bảo tôi lau lại bàn khách, thay bình hoa, ủi áo cho bà Nhàn. Bà Nhàn lần đầu tiên nói với tôi bằng giọng… tử tế giả tạo: “Lan, lát nữa khách quý tới. Cô liệu mà biết điều, đừng có lố.” Camera bắt trọn khoảnh khắc loài vật bảo vệ chủ cực cảm động Tìm hiểu thêm Tôi gật đầu, tay vẫn rửa chồng bát. Đúng mười giờ, một chiếc xe đen bóng dừng trước cổng. Một người đàn ông mặc sơ mi trắng, dáng điềm đạm, bước vào cùng trợ lý. Ông Tín vội vàng cúi chào, bà Nhàn niềm nở đến mức tôi thấy lạ. Huy cũng chỉnh lại cổ áo, cười gượng. “Xin chào anh Khánh,” ông Tín nói, giọng thấp hẳn, “mời anh vào nhà.” Ông Khánh nhìn quanh, ánh mắt lướt qua bàn ghế, qua quầy bún, rồi dừng lại ở… tôi—người đang đứng nép cạnh bồn rửa, tay còn ướt. Tôi định cúi xuống lau sàn cho “đúng phận”, thì ông Khánh bất ngờ bước thẳng đến. Ông đưa tay ra, chỉ nhẹ về phía tôi, giọng rõ ràng: “Chính là cô ấy.” Cả căn nhà như đóng băng. 👇👇👇
Bài đăng phổ biến từ blog này
Nhận xét
Đăng nhận xét